Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mấy cung trìu mến

Một buổi chiều thứ 6 những ngày gần hết năm, mình pha lại trà cũ, ngồi bó gối nhìn ra con sông ngoài ban công, vẫn còn đủ đầy thơ mộng như ngày đầu dọn đến đây. Bỗng nhiên mình nhận ra một sự thật thú vị, rằng là sau bao nhiêu chuyện, thật nhiều thật nhiều khoảnh khắc mà mình muốn ngộp thở, bị đè nặng bởi vô vàn tình huống éo le, nhưng thái độ của mình với cuộc đời vẫn.. êm đềm trìu mến. Mình vẫn nghĩ, ừ vì đời cho ta thế. Nhìn lại, rồi nhìn lại Mình rất hoài niệm, không biết bao nhiêu lần mình tua lại những ngày tháng từ lúc còn nhỏ, đi học, đi làm, yêu đương, những cột mốc lớn trong đời… để trả lời cho một câu hỏi là điều gì làm nên tư tưởng của mình hiện tại. Mình vẫn không biết. Nhiều người cũng không biết, cũng loay hoay đi tìm một kim chỉ nam cho đời họ. Mình lại hỏi rằng, lấy cái gì để biết một hành động là đúng hay sai, nên hay không nên. Hành vi đi ra từ nhận thức, bạn bảo là lấy cái động cơ để xác định, nghĩa là một hành động dựa trên tình yêu thương bản thân và người khác th...

Cứ bình thường thôi?

Chiều tắt. Phía xa xa thành phố, những vệt cuối cùng loé lên sau cục mây đang ngượng ngùng ửng hồng. Con đường đen sẫm bỗng như dài ra hun hút trong gió chiều, thỉnh thoảng lại dấy lên những làn sóng đong đưa của hàng cây đứng đều tăm tắp, cùng một đoạn nhạc du dương văng vẳng.. lòng mình tự nhiên dịu đi không ít. Nhìn vạt nắng như nan quạt, mình trộm nhớ lại ngày nhỏ còn đứa cuốn chiếu, đứa ôm bóng, dắt nhau ra bãi cỏ nhỏ lọt thỏm trong lòng ngôi làng, để nằm đợi những vệt nắng hồng đầu tiên đâm lên từ hàng bạch đàn núp cuối cánh đồng. Ở đó, cơn gió buổi sớm còn mang theo hơi sương lành lạnh, mơn man vuốt ve khuôn mặt những đứa nhỏ lem luốc, vỗ về những ngày tháng êm đềm không dài, không ngắn. Cái đoạn này, nhạc vang lên: Nụ cười về trên nét môi, hạnh phúc tôi, một góc trời Rồi lớn rồi đi học rồi đi làm. Thời gian thoăn thoắt trôi đi, cuốn theo con người lao vào những mối lo ở đời để lâu lâu, nhìn lại, ngờ ngợ thấy rằng mình đã lớn chưa. Ở tuổi nửa già nửa trẻ, không phải quá long bon...

Đoá hoa vô thường

Đoá hoa vô thường 1. Hèn đại nhân Thoắt cái đã hết nửa năm, vui buồn hân hoan cũng có kha khá rồi đó. Hôm trước ngồi nói chuyện với sếp về định hướng, sếp hỏi thấy mê gì nhất thì cân nhắc mà làm đi. Mình cười bảo là điều dở nhất em thấy được là em không mê gì. Đó là điều vừa vui mà vừa thật, dù mình làm gì cũng ổn ổn, thậm chí là tốt, nhưng nói mê thì không. Từ trước đến giờ, mình không mơ mộng điều gì cao sang, không nghĩ lắm tới tiền tài địa vị, mình tâm niệm rằng sống mỗi ngày trọn vẹn là điều nên làm và đáng làm lắm rồi. Tâm tình đơn giản ghê. Giữa xã hội phát điên vì tiền, mình tự thấy lạc quẻ, và có phần như bạn mình nói, là hèn với năng lực vốn có (thứ trời cho). Mình ngồi nghĩ lại, có tiếc nuối gì không? Thấy cũng không, vậy chắc là ổn. Dù là cũng có lúc mình quên mất luôn bản thân, để làm những việc thật tệ cho bản thân lẫn người khác, nhưng điều cốt lõi sâu thẳm bên trong vẫn nguyên vẹn, sẽ không thay đổi. Mình cũng tự chịu trách nhiệm với những quyết định của mình, dù có vui...

Thất lạc cõi người

Ngồi nghe nhạc, đọc lại vài dòng nhật ký, như đang vuốt ve lên tấm vải lụa hay tấm lưng trần, mềm mượt nhưng trôi tuột thật nhanh, bỗng dưng mình thấy thấm cái câu “người cao sang mơ ước địa đàng, người gian nan mơ ước bình thường’. Đi qua non phân nửa đời người, phải nỗ lực thật nhiều để đạt được những điều mong mỏi, rồi chỉ mất thời gian ngắn để nhận ra, rằng không có gì là chắc chắn trong tay mình. Kỳ thực, chuyện muốn làm là sắp xếp ổn thoả cho thân mình, không còn long bong phiêu lãng giữa biển người, mà làm mãi không xong.  Mình già, và cảm giác đó ngày càng rõ khi không còn bắt kịp nhịp sống kim tiền. Có lẽ là khốn khó từ nhỏ và nhiều nhọc nhằn khiến điều mình mong mỏi đều là bình dị, chưa từng mộng xa hoa, ngay cả trong mơ. Biết là, ai cũng có những kỳ vọng trong đời, chuyện được mất tốt xấu cũng cách nhau một chút suy nghĩ mà thôi. Gặp chuyện lạ lẫm hay một kẻ lạ đời, cũng không có gì phải bận tâm quá. Suy nghĩ cho mình và sống theo cách mình cho là đúng đắn, thì chẳng có...

Tự tình - làm cà phê

Đăng lại cái đoạn tâm tình khi mình muốn làm cà phê mà sau mấy năm nhìn lại, chí thì không nhụt mà gian nan đập cho bẹp dí. Thôi để làm kỷ niệm, còn kinh nghiệm thì nghiệm lại thấy kinh hehe.  "Nói đến Việt Nam, bạn bè quốc tế sẽ nhớ về chiến tranh, một nỗi niềm không biết nên vui hay nên buồn. Thế hệ trước đã đổ máu để gìn giữ một đất nước trọn vẹn và hòa bình, trách nhiệm đưa đất nước vươn mình có lẽ thuộc về những thế hệ hậu chiến. Ai cũng hiểu rằng chiến tranh là đau thương, nhưng không thể phủ nhận lịch sử loài người là lịch sử của chiến tranh. Hiểu lịch sử có quan trọng không? Nhiều doanh nhân khi kể chuyện thường trích dẫn Tam Quốc, Xuân Thu, về binh pháp Tôn Tử ứng dụng trong kinh doanh, những thứ đó là lịch sử, tiếc là không phải lịch sử nước mình. Nhiều cuốn sách dạy triết lý đạo đức hay chiến lược lãnh đạo như Khổng, Mạnh, Musashi, Machiavelli hay Clausewitz, những cái đó là lịch sử, tiếc lại không phải lịch sử nước mình. Bất cứ chuyên môn hay ngành nghề nào cũng có lịc...

Hoa cưới

Bằng thía quái nào đó mà mình lại có dịp nhìn cái quá trình làm hoa cưới rồi viết một đoạn ngắn ngắn, là mình nghĩ giả ngày nào đó mình cưới thì sẽ thế nào. Thôi thì mình sẽ post lại ở đây làm kỷ niệm. Rằng là mến nhau đã lâu, thương đã tràn đầy, anh nắm tay em, mình về lại một nhà. Khung trời một khúc du dương, hoa cỏ sum vầy, anh nắm tay em, mình chung một cuộc đời. Kết hôn, cột mốc cho một chuyện tình và khởi đầu cho một chuyện đời, sẽ thật nhiều những giây phút ngọt ngào hân hoan, cũng sẽ có lúc bận lòng truân chuyên, nhưng mình mãi có nhau, mãi nắm tay nhau đi qua tháng ngày thật bình yên vững chãi.  Này, miếng trầu xanh vôi thắm quyện nhau đi lên màu đỏ thắm.. Buồn cười là mình còn chẳng quen biết phu phụ này, nhưng mong rằng hai bạn sẽ trăm năm hạnh phúc. Duyên sao mà kỳ diệu quá vậy Duyên. Saigon, 14/1

Còn nắng trên đồi

Tháng 12 về một cách âm thầm, thỉnh thoảng sững lại nhận ra vậy là sắp hết một năm nữa rồi. Thường, mình cũng như mọi người, đi làm đi học quần quật không có nhiều ý niệm về thời gian. Ngày cuối tuần rảnh rỗi, mình thích dọn dẹp và vun vén để nhìn mọi thứ có vẻ tươm tất nhất có thể, nó làm mình dễ chịu. Sắp xếp lại cái tủ sách cũng vậy, dù sách đọc rồi chẳng mấy cuốn đọc lại, nhưng giữ lại để khi dọn nó có thể nhắc nhở về nhiều chuyện vui buồn.  Hôm mình nói chuyện với B. về chuyện thất tình, mình buột miệng bảo cái buồn thất tình thường là buồn của người trẻ, buồn nghiệp dư, còn buồn thực là cái buồn đến mức không thể buồn được. Nói vậy cũng sai sai, nó chỉ là góc nhìn của mình. Mình hay lấy cái đoạn này biện hộ cho sự thờ ơ với cuộc đời, “ở người nghèo, cái buồn thường phải sớm nhường chỗ cho cái lo. Ấy là cái lo không có gạo ăn, không có tiền mua thuốc cho một người mẹ ốm hay mua bát canh để cúng cha, không có áo cho thằng em trai vào vụ rét sắp tới này,… Những cái lo nhỏ nhặt, ...

Nỗ lực là tên gọi khác của kì tích

Một ngày lê thê, mình lết về nhà trong tâm trạng thất thểu như mấy đứa nhỏ bị giựt mất quà, nó lâu lâu, làm dấy lên suy nghĩ rằng không biết mình đã trưởng thành hay chưa. Dù biết rằng là sự ủ ê đó chỉ xuất hiện khi ở một mình, không bao giờ ảnh hưởng đến công việc hay những mối quan hệ khác, như kiểu mình đối diện với bản thân một cách trần trụi nhất. Rồi tự nhiên, ít nhiều hiểu cái ý của cụ Dos, thật không còn gì bằng khi có thể tìm được một người mà bạn có thể nói chuyện cùng họ như nói với bản thân mình. Nói tới chuyện đó, mình nghĩ tới một chuyện buồn cười. Có bạn kia nói rằng mình hạ thấp tiêu chuẩn lại đi, chứ không ế quài cho coi. Mình bảo là tao không có tiêu chuẩn chứ nói gì hạ thấp, nhưng điều mà người khác coi là tiêu chuẩn thì tao coi đó là điều tự nhiên. Mình hay nói đùa tiêu chuẩn thì là mặt mũi sáng sủa, không đẹp cũng dễ mến, body ngon nghẻ, tánh tành dễ mến, khí chất thanh tao, … thì mới có sự cuốn hút, chớ không lẽ bây giờ nói tui thích một người mập ú ù lì, ăn rồi n...

Tình

Bởi vì viết lách cũng là một cái thú vui mà lâu lâu mới gặp người đồng thanh. Nên mình thấy bỏ đi cũng phí, thôi thì viết thêm đều đặn. Mình đọc được một câu chuyện tình thật thú vị, chia tay rồi quằn quại, và sau đó giật mình nhận ra là lâu rồi cảm xúc mình trơ như sỏi đá trong chuyện yêu đương. Nên, sẽ ngồi vắt óc nghĩ về một chữ Tình, hay đúng hơn, là tâm tình với những ai buồn vui trong tình yêu. Bạn mình bảo, mình là loại khó ưa bởi cái gì có cũng được, không cũng được. Hmm, nghe thì có vẻ dễ chịu nhưng mà kỳ thực đúng là khó, bởi nó ngược lại với dòng đời. Bạn hỏi yêu là gì? Bẵng đi một thời gian, cảm xúc yêu trong mình tự nhiên được khái quát hoá. Từ cái rơm rớm khi mới yêu, sự quấn quít không muốn rời, sự có mặt cho nhau, những cái nắm tay đi thong dong, những dòng tin nhắn vội vàng như báo cáo, những đợi chờ và mong mỏi, những phút mân mê mặn nồng… Rồi khi đổ vỡ, mỗi người chật vật với một nhịp sống mới, thói quen mới, trộn lẫn những cái đã có từ lâu lắm và những cái đã mất má...

Vẫn là chuyện đọc

Chiều mình lết ra tiệm sách quen thuộc với cô bán sách quen thuộc. Cô này mình không biết nên khen hay nên chê, cô đọc rộng và biết nhiều chuyện Đông Tây kim cổ, nhưng mồi tiền mình dữ quá. Mà có thể bạn chưa biết, đến một lúc, có những cuốn sách phải đặt làm, phải dặn trước, phải chờ lâu, và mua trong những lời thủ thỉ khe khẽ vì không dám nói lớn tiếng sợ bị nghe thấy. Và cái bill thì các bạn không ngờ được đâu, nó chẳng thua gì mua mấy chai nước hoa hay giày hiệu. Cứ tự nhủ lòng là mỗi người một sở thích chớ lúc nào mua về cũng rơm rớm. Mình thấy lượng sách mình ôm chắc lên gần hai nghìn cuốn rồi, một nửa là ebook, mình đọc chắc được một nửa số đó, một nửa còn lại chắc chẳng đọc hết được khi ngày càng kén đọc. Ebook giúp tiết kiệm tiền hơn nhiều nên các bạn hãy cân nhắc mua máy đọc sách sớm nha, dù cũng có nhiều cái không khoái bằng cảm giác cầm sách giấy, phàm là mê sách thì cũng mê nhiều thứ linh tinh xung quanh chuyện sách vở. Đọc như vậy để hiểu ra rằng đọc sách không hẳn là tốt...

Có một góc Sài Gòn

Gom lại đôi ba chuyện ở Sài Gòn 1. Từ chỗ làm về gặp trời mưa. Bà cụ bán bánh nướng bên góc đường, ngồi bó gối mắt nhìn vô vọng bên bếp than. Mình tạt sang mua vài miếng, bảo là bánh nóng con mới mua đó. Bà niềm nở đứng nướng lại rồi đưa mình. Mình nhìn tay bà run run, hỏi sao mưa không về nghỉ rồi mai bán cho khỏe hả bà. Bà trừng mắt bảo mưa bán được nhiều mày ơi. Nó gợi cho mình một suy nghĩ gì đó mãi tới lúc về nhà vẫn không cắt nghĩa được, hê hê. 2. Hôm mình đi cắt tóc ở tiệm bên nhà, gặp hai ông bà cụ. Bà kể ông bị tai biến lâu rồi, lúc mới bị yếu gần liệt, rồi từ từ nhúc nhích được. Hồi đó bà cực lắm đó con, con cái đứa nào cũng kêu bận, mình bà chăm. Ông thương bà lắm, nên lúc ông bệnh bà với ông như hình với bóng. Bây giờ dắt ông đi cắt tóc, bà ngồi bên cạnh chờ rồi lướt facebook coi chơi. Mình hỏi sao yêu nhau lắm thế, bà cười nói bà có biết đâu con. Cắt xong bà trả tiền kèm lì xì anh thợ đầu năm. Mình bảo ông sướng, ông cười hề hề rồi nắm tay bà đi về. Cuộc đời cứ trôi nổi ng...

Viết, tư duy, ngụy biện

Chắc mới vài năm trước, có một làn sóng hầm hố đi đâu cũng nghe nói về tư duy phản biện, xong rồi nó lắng xuống. Thỉnh thoảng, lại có người nhắc lại chuyện tư duy phản biện, trong khoa học và y học nói riêng. Thỉnh thoảng, người ta hiểu nhầm rằng cứ lật ngược vấn đề lên, cãi ngược lại, thì gọi là phản biện. Cái quan trọng trước hết là tư duy chứ không phải phản biện/phản luận, bởi nó là một quá trình bền bĩ mài dũa suy nghĩ. Người ta đặt ra nhiều tiêu chí để đánh giá một lập luận, xem nó có thực sự được coi là một lập luận hay không, về mục đích và mệnh đề, thông tin, khái niệm, giả định, suy luận, góc nhìn, hàm ý…  Trong khi chuyện luyện tập tư duy như vậy thường lâu dài và khó nhận thấy, thì chuyện ngụy biện lại dễ nhận ra hơn, dễ thay đổi hơn. Hầu hết thói ngụy biện thường khởi phát từ lối tư duy lấy cái tôi làm trung tâm trong lập luận. Bạn có thể google những lỗi ngụy biện thường gặp như công kích cá nhân, lạm dụng vị thế, nghĩa vụ chứng minh, ngụy biện cá trích, trượt dóc… hầ...

Vì tình thương như hoa nở

Vừa coi clip mấy bạn nữ tỏ thái độ chê bai khi được hỏi muốn có người yêu làm phụ hồ không, sau đó một lố các anh bình luận chửi rủa các bạn gái kia. Chê qua chê lại, thiệt là buồn cười. Dân trí thấp thì đã đành, nhưng mình nghĩ kiểu thích công kích như vậy cũng có ở cả người trí thức, chỉ là nó tinh tế hơn.  Riêng chuyện yêu đương và hôn nhân, thì hình như xu hướng bây giờ vẫn là toan tính nhiều hơn. Rồi hỏi vì sao bây giờ li dị nhiều, vì phụ nữ cũng không còn muốn cam chịu, vì đàn ông thì có mới nới cũ, vì nhiều cơ hội nên người ta dễ bỏ đi tìm mới thay vì hàn gắn… Mình chỉ nghĩ vì tình thương giữa con người với con người ngày càng mất đi, đối lập với nó là lòng tham thì đi lên, đại diện là chủ nghĩa vật chất lên ngôi, đời sống tinh thần và tâm hồn con người ngày càng nghèo nàn, đức tin héo úa, đạo đức cũng băng hoại.  Bạn sẽ nói ngay là vật chất cũng quan trọng (hay cùi hơn là vật chất quyết định ý thức hehe), tất nhiên có sự cân bằng giữa hai phía thì dễ thở hơn, nhưng thự...

Chuyện đọc

Hôm trước đọc được một câu mà quá là cảm khái, thực ra đọc sách càng nhiều thì bạn càng lạnh nhạt với thế giới. Mình vẫn rất tò mò về cái lý do nào hợp lý để mà đọc, vì bản thân mình đọc không vì cái gì rõ ràng. Mình không phải loại đọc nhiều, mỗi năm vài chục cuốn thì không gọi là nhiều như người ta được, nhưng sau cuối, mình cũng thấy càng đọc mình càng lạnh nhạt và thờ ơ với những thứ xung quanh. Đọc vài cuốn triết học, bạn nhận ra những ý niệm cơ bản và thường ngày nhất đôi khi cũng kỳ cục và khó hiểu nhất. Rồi cũng không biết, từ một hợp tử thành hình, sống vài chục năm đủ hỷ nộ ai ố rồi về với bụi, để chi vậy. Rồi khi thấy có ông nào đó bảo rằng cuộc đời căn bản vô nghĩa, bạn vỗ đùi cái bốp, khen phải, phải. Đọc một hai cuốn sử, bỗng từ một nơi u uẩn thâm sâu nào đó bên trong mình, có một sợi dây máu huyết và nòi giống linh thiêng nào đó trở mình thức dậy. Bạn sẽ có những xúc cảm xao động muôn vàn khi chạm tay đến những hòn sỏi, thành quách. Những đọc vài chục cuốn, bạn lại thấy ...

Mùa covid năm ấy

Cách ly ở nhà.  Mỗi sáng, mỗi người đều đứng trước cửa nhà, bịt khẩu trang, nhìn nhau, như chờ cái gì đó mà ai cũng biết nó không tới. Chiều nay xuống nhà thấy bên kia có một bác bịt khẩu trang đứng nhìn ra ngoài qua tấm mành sắt, mình thấy mỗi hai con mắt buồn thiu. Nó gợi cho mình tới những cảnh thời chiến, trong những cuốn sách mình đọc. Mà chẳng hiểu sao mình lại nghĩ tới Cánh đồng chết. Mình không biết nó hay ho gì mà mọi người thích hô khẩu hiệu như vậy, dù ví von thì mình cũng không thích. Bữa nay có nhiều tin không vui. Và con người lại tiếp tục lảm nhảm câu đời vô thường rồi khi nó xảy đến thì vẫn cứ bàng hoàng, vẫn cứ hụt hẩng. Ai cũng bon chen giữa phố thị, tranh với người với đời, cái guồng xoáy đó khó mà tránh được. Nhưng cái thái độ đứng trong cơn xoáy có thể khác nhau, và có thể chọn. Xui xui thì đến lúc nằm xuống, ngoái nhìn những ngày tháng nhọc nhằn đó, mình lại phải thở dài, ồ, sao mà vô nghĩa. Đứng trước ranh giới sinh tử thì tự nhiên sẽ ngẫm ra nhiều điều. Còn ...

Lánh

Lánh Những sợ thẳng ngay, hư hão cả. Chỉ e cô độc, hẹp hòi không? Từ khi nhận thấy niềm vui thực. Lánh tục, im lìm, có một ông.

Beauty and truth

(Lược dịch từ tác phẩm của Aziz Nesin) Từ những gì cậu nghe được, Murat biết rằng ông mình làm thơ nhưng cậu không biết thơ là gì. Một sáng mùa xuân, khi đang ngồi trước ban công cùng ông, và ông đang đọc báo, cậu hỏi: - Ông ơi, ông có làm thơ đúng không? Ông ngẩng đầu nhìn cậu: - Đúng rồi, thỉnh thoảng ông có làm thơ. Murat tò mò. Thơ là thứ gì. Bố mẹ cậu không làm thơ, nhưng ông thì có. Có nghĩa là không phải tất cả mọi người đều làm thơ. Tại sao mọi người không làm thơ? Có thể vì họ không biết cách viết thơ. Cậu có thể làm thơ khi cậu đi học, khi biết cách đọc và viết? Rất nhiều câu hỏi như vậy phủ kín trong đầu Murat. Cậu không thể vượt qua sự tò mò của mình: - Ông à, thơ là gì? Ông lại một lần nữa ngẩng đầu khỏi tờ báo, nhìn cháu mình qua cặp kính và mỉm cười: - Rất khó để giải thích… - Ông cứ nói chó cháu, cháu sẽ hiểu được.. Murat tự tin. - Tất nhiên cháu sẽ hiểu, nhưng thật khó để ông có thể giải thích. Như mọi khi, Murat tiếp tục những câu hỏi liên miên: - Tại sao lại khó ạ - ...

Tự thuật

1993-2010: tuổi thơ dữ dội 1993: được ba mẹ đẻ ra đời 1998: leo cửa sổ té bị đinh đâm xuyên mép miệng, vẫn còn vết sẹo kỷ niệm 1999: đi học a bờ cờ ở trường làng, bị cô gõ đầu vì học ngày càng ngu 2000: lần đầu được lên hồ bơi, lộn qua hồ bơi người lớn suýt chết đuối, tới giờ vẫn không biết bơi 2001: lỡ tay ném đá trúng đầu bạn chảy máu thành dòng, bị cô cho một cái bợp tay, quất 5 roi, bắt quỳ 2003: đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh được giải Nhì, chị nói nhục 2004: đậu thủ khoa vô cấp 2, quyết tâm thành con ngoan trò giỏi 2006: ba ném cho cái ghế trúng đầu suýt mù, dắt mẹ chạy 2007: lại đi thi 3 môn, lại giải Nhì nhưng lần này không có ai giải Nhất 2008: đậu thủ khoa vô cấp 3 kèm lớp chuyên Lý, tự gom tiền mua cái máy vi tính tập đánh máy 2010: đi thi quốc gia cùng đàn anh mà vô tình được giải, thầy tưởng học giỏi 2011: khóc cười - tiếp tục bị gọi đi thi dù hết thích nhưng vô tình lại được giải Nhì, được miễn thi tốt nghiệp - ngồi viết đơn li dị cho ba mẹ, dắt mẹ vô Nam 2011-13-15: vô tr...

Hiện sinh là gì

 What is existentialism? Triết học hiện sinh là một trong những phong trào triết học ‘xuống phố’ nổi bật và ảnh hưởng mạnh mẽ nhất trong thế kỷ trước. Ở nước mình hầu hết không được tiếp cận nhiều về triết học trong học đường, hoặc bị ám ảnh bởi chữ triết quá xa vời mà quên đi bản chất thực của triết học nói chung là chỉ ra một con đường. Khi bạn từng tự hỏi những câu như Vì sao tôi sống, Tại sao tôi vẫn tồn tại, Ý nghĩa của cuộc sống là gì?… thì là đang tiệm cận đến một trong những vấn đề căn bản và quan trọng nhất của triết học, và cả tôn giáo nếu cố gắng tách biệt hai bộ môn này. Nhiều trường phái đã chỉ ra, hoặc ngụ ý dựa trên ngôn từ, câu trả lời riêng cho những câu hỏi đó. Riêng phái hiện sinh thì vẫn duy trì một quan điểm quan trọng, là mọi thứ đều vô nghĩa. Không có một mục đích nào đằng sau sự tồn tại của chúng ta.   Triết học hiện sinh thường được nhắc tới với các tên tuổi như Dostoyevsky, Nietzsche, hay Kierkegaard. Nhưng thực tế, những triết gia lớn có vai trò đưa ...

XOẮN TINH HOÀN - bệnh cấp cứu bị lãng quên

Mở bài Chuyên ngành mình học được coi là chuyên khoa sâu, mà học chừng nào mình thấy nó càng bao la bát ngát chừng đó. Mình là dân Ngoại Khoa nhưng thuộc phái thích sách vở đi trước tay chân, nhưng kiến thức thì cá nhân mình thấy nó mông lung lắm, dần dần phải làm quen với những con số biết nói và trong y khoa, không có gì là tuyệt đối. Nói vậy không có nghĩa là mọi thứ đều mơ hồ, nhưng là mọi thứ có thể sẽ thay đổi theo thời gian và việc cập nhật là quan trọng. Hôm trước ngồi nói chuyện với một bác sĩ đàn anh, mình hỏi trong Ngoại Nhi anh thấy cái gì đặc sắc nhất, anh nói xoắn tinh hoàn. Hợp ý mình nên ngồi bàn khí thế. Đây là bệnh không phải hiếm, nguy hiểm, dễ bỏ sót, mà lại rất ít người biết. Kể cả bác sĩ chuyên khoa, biết đến nó nhưng lâu lâu vẫn bỏ sót. Khi bên trường y có chương trình Y học gia đình, mình nghĩ trong một vài buổi đi qua một chuyên khoa thì cái cần nắm nhất là những món đặc sản và có ý nghĩa, như bệnh này thì chỉ cần biết đến sự tồn tại của nó là thành công rồi. T...