Chuyển đến nội dung chính

Thất lạc cõi người

Ngồi nghe nhạc, đọc lại vài dòng nhật ký, như đang vuốt ve lên tấm vải lụa hay tấm lưng trần, mềm mượt nhưng trôi tuột thật nhanh, bỗng dưng mình thấy thấm cái câu “người cao sang mơ ước địa đàng, người gian nan mơ ước bình thường’. Đi qua non phân nửa đời người, phải nỗ lực thật nhiều để đạt được những điều mong mỏi, rồi chỉ mất thời gian ngắn để nhận ra, rằng không có gì là chắc chắn trong tay mình. Kỳ thực, chuyện muốn làm là sắp xếp ổn thoả cho thân mình, không còn long bong phiêu lãng giữa biển người, mà làm mãi không xong. 

Mình già, và cảm giác đó ngày càng rõ khi không còn bắt kịp nhịp sống kim tiền. Có lẽ là khốn khó từ nhỏ và nhiều nhọc nhằn khiến điều mình mong mỏi đều là bình dị, chưa từng mộng xa hoa, ngay cả trong mơ. Biết là, ai cũng có những kỳ vọng trong đời, chuyện được mất tốt xấu cũng cách nhau một chút suy nghĩ mà thôi. Gặp chuyện lạ lẫm hay một kẻ lạ đời, cũng không có gì phải bận tâm quá. Suy nghĩ cho mình và sống theo cách mình cho là đúng đắn, thì chẳng có gì là sai hay ích kỷ. Có điều, yêu cầu người khác phải làm theo suy nghĩ của mình, thì có lẽ không còn đúng nữa. Nhưng cũng không hề gì, bởi bản chất con người là ích kỷ và đặt mình lên trên hết. Vả, điều thú vị nhất mà cũng đau lòng của cuộc đời, là chẳng ai biết trước điều gì, chẳng có kịch bản, không có luyện tập, cũng không bao giờ được làm lại. 


Phải có lúc tự thấy lòng mình như ngôi nhà hoang không tường không vách, viết vài ba đoạn là thấy lổn nhổn như đá, muốn nói mà mới nửa câu đã rúm ró vì đau. Thầm nghĩ, bao dung cho người khác là chuyện không dễ dàng, còn bao dung với bản thân mình thì sao mà khó càng thêm khó. Sẽ phải dừng lại, lắng lòng, gom góp từng viên đá từng hạt mầm gieo xuống, chờ ngày nắng lên. Đọc lại Thất lạc cõi người, đời chẳng mấy ai đau khổ đến mức như Dazai, nhưng cảm xúc chẳng khác nhau là mấy, cuối cùng, người tàn nhẫn sẽ làm tổn thương người khác, người tử tế chọn tự làm đau mình. 

Kiếp người sống gửi, cao sang hay nghèo hèn cũng phảng phất qua lớp bụi thời gian, sao phải mang tay oải nợ đời mà oằn mình trên từng bước, được gì?

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cứ bình thường thôi?

Chiều tắt. Phía xa xa thành phố, những vệt cuối cùng loé lên sau cục mây đang ngượng ngùng ửng hồng. Con đường đen sẫm bỗng như dài ra hun hút trong gió chiều, thỉnh thoảng lại dấy lên những làn sóng đong đưa của hàng cây đứng đều tăm tắp, cùng một đoạn nhạc du dương văng vẳng.. lòng mình tự nhiên dịu đi không ít. Nhìn vạt nắng như nan quạt, mình trộm nhớ lại ngày nhỏ còn đứa cuốn chiếu, đứa ôm bóng, dắt nhau ra bãi cỏ nhỏ lọt thỏm trong lòng ngôi làng, để nằm đợi những vệt nắng hồng đầu tiên đâm lên từ hàng bạch đàn núp cuối cánh đồng. Ở đó, cơn gió buổi sớm còn mang theo hơi sương lành lạnh, mơn man vuốt ve khuôn mặt những đứa nhỏ lem luốc, vỗ về những ngày tháng êm đềm không dài, không ngắn. Cái đoạn này, nhạc vang lên: Nụ cười về trên nét môi, hạnh phúc tôi, một góc trời Rồi lớn rồi đi học rồi đi làm. Thời gian thoăn thoắt trôi đi, cuốn theo con người lao vào những mối lo ở đời để lâu lâu, nhìn lại, ngờ ngợ thấy rằng mình đã lớn chưa. Ở tuổi nửa già nửa trẻ, không phải quá long bon...

Tự thuật

1993-2010: tuổi thơ dữ dội 1993: được ba mẹ đẻ ra đời 1998: leo cửa sổ té bị đinh đâm xuyên mép miệng, vẫn còn vết sẹo kỷ niệm 1999: đi học a bờ cờ ở trường làng, bị cô gõ đầu vì học ngày càng ngu 2000: lần đầu được lên hồ bơi, lộn qua hồ bơi người lớn suýt chết đuối, tới giờ vẫn không biết bơi 2001: lỡ tay ném đá trúng đầu bạn chảy máu thành dòng, bị cô cho một cái bợp tay, quất 5 roi, bắt quỳ 2003: đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh được giải Nhì, chị nói nhục 2004: đậu thủ khoa vô cấp 2, quyết tâm thành con ngoan trò giỏi 2006: ba ném cho cái ghế trúng đầu suýt mù, dắt mẹ chạy 2007: lại đi thi 3 môn, lại giải Nhì nhưng lần này không có ai giải Nhất 2008: đậu thủ khoa vô cấp 3 kèm lớp chuyên Lý, tự gom tiền mua cái máy vi tính tập đánh máy 2010: đi thi quốc gia cùng đàn anh mà vô tình được giải, thầy tưởng học giỏi 2011: khóc cười - tiếp tục bị gọi đi thi dù hết thích nhưng vô tình lại được giải Nhì, được miễn thi tốt nghiệp - ngồi viết đơn li dị cho ba mẹ, dắt mẹ vô Nam 2011-13-15: vô tr...

Mấy cung trìu mến

Một buổi chiều thứ 6 những ngày gần hết năm, mình pha lại trà cũ, ngồi bó gối nhìn ra con sông ngoài ban công, vẫn còn đủ đầy thơ mộng như ngày đầu dọn đến đây. Bỗng nhiên mình nhận ra một sự thật thú vị, rằng là sau bao nhiêu chuyện, thật nhiều thật nhiều khoảnh khắc mà mình muốn ngộp thở, bị đè nặng bởi vô vàn tình huống éo le, nhưng thái độ của mình với cuộc đời vẫn.. êm đềm trìu mến. Mình vẫn nghĩ, ừ vì đời cho ta thế. Nhìn lại, rồi nhìn lại Mình rất hoài niệm, không biết bao nhiêu lần mình tua lại những ngày tháng từ lúc còn nhỏ, đi học, đi làm, yêu đương, những cột mốc lớn trong đời… để trả lời cho một câu hỏi là điều gì làm nên tư tưởng của mình hiện tại. Mình vẫn không biết. Nhiều người cũng không biết, cũng loay hoay đi tìm một kim chỉ nam cho đời họ. Mình lại hỏi rằng, lấy cái gì để biết một hành động là đúng hay sai, nên hay không nên. Hành vi đi ra từ nhận thức, bạn bảo là lấy cái động cơ để xác định, nghĩa là một hành động dựa trên tình yêu thương bản thân và người khác th...