Chuyển đến nội dung chính

Tình

Bởi vì viết lách cũng là một cái thú vui mà lâu lâu mới gặp người đồng thanh. Nên mình thấy bỏ đi cũng phí, thôi thì viết thêm đều đặn. Mình đọc được một câu chuyện tình thật thú vị, chia tay rồi quằn quại, và sau đó giật mình nhận ra là lâu rồi cảm xúc mình trơ như sỏi đá trong chuyện yêu đương. Nên, sẽ ngồi vắt óc nghĩ về một chữ Tình, hay đúng hơn, là tâm tình với những ai buồn vui trong tình yêu.

Bạn mình bảo, mình là loại khó ưa bởi cái gì có cũng được, không cũng được. Hmm, nghe thì có vẻ dễ chịu nhưng mà kỳ thực đúng là khó, bởi nó ngược lại với dòng đời.
Bạn hỏi yêu là gì? Bẵng đi một thời gian, cảm xúc yêu trong mình tự nhiên được khái quát hoá. Từ cái rơm rớm khi mới yêu, sự quấn quít không muốn rời, sự có mặt cho nhau, những cái nắm tay đi thong dong, những dòng tin nhắn vội vàng như báo cáo, những đợi chờ và mong mỏi, những phút mân mê mặn nồng… Rồi khi đổ vỡ, mỗi người chật vật với một nhịp sống mới, thói quen mới, trộn lẫn những cái đã có từ lâu lắm và những cái đã mất mát mới đây. Đã là thói quen thì từ từ, thời gian cũng cuốn hết, trả lại mọi thứ về với chỗ của nó.
Xong bạn hỏi nhưng nếu lúc buồn vì ký ức vì nhớ nhung thì phải làm sao? Thì cứ buồn cứ nhớ. Cảm xúc là điều tự nhiên của con người, dù biết là ai cũng thích điều tích cực hơn là cảm xúc âm tính, nhưng đã là cuộc đời thì luôn có hai mặt mà. Buồn đủ rồi mới có cái vui. Có bí kíp gì không thì chắc là có đó, làm việc hay tìm niềm vui mới, nhưng bản chất thì đều cần thời gian, nên cuối cùng chỉ là đợi. Mỗi người một ngưỡng, lâu hay nhanh cứ đợi thôi.

Còn với mình thì sao à.
Thì như những người thân thiết hay nói, mình buồn nhiều quá nên… quen. Mình cũng nghĩ vậy. Khi bạn thử một lần phải đau đáu chuyện ăn no bụng, mặc đủ ấm, lo những thứ tủn mủn cơm áo hàng ngày, thì những chuyện thất tình bỗng nhiên nhẹ bẫng. Buồn không? Có, nhưng chỉ một vài cái thở dài. Chỉ vậy thôi, rồi lại để cảm xúc trôi đi trong cơn sóng dữ dội khác mà cuộc đời đem lại.
Ngoài bản thân ra, hồi trước mình cũng tiếp xúc nhiều mảnh đời éo le lắm, mình cũng có kể một hai mà đã có đứa em bảo là sao quanh anh nhiều cảnh đời đau tới xé lòng. Có một em bé mình viết trên blog này, bệnh tới mức không biết ngủ có dậy được không, mà nó còn an ủi mẹ nó nữa. Thành ra là, cái cuộc đời sao mà như ông Trịnh viết, tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người.
Một điểm nữa là mình hay đọc sách, và trong sách thì tình yêu là đề tài muôn thuở. Và cũng thêm nữa là sự hiểu biết, dù ít dù nhiều, cũng sẽ tăng thêm theo từng trang sách. Không phải hiểu biết để đi làm, để kiếm tiền, mà là sự thấu hiểu và cảm thông, sự độ lượng và trân trọng với cuộc đời bãi bể nương dâu này. Con người, từ triệu năm trước đến vạn năm sau, dầu có phát triển tới đâu thì mãi cũng chỉ là những đám bụi li li lấp lánh giữa cõi đời sao mà thênh thang quá.
Còn gì gì nữa mình không thể nhớ ra mà kể, bởi trải nghiệm thì vô vàn mà. Nhưng chỉ bấy nhiêu đã làm mình thấy mình già đi trước tuổi, già đi trong cái cách mình đón nhận sự buồn vui, già đi hơn chính mình một thế hệ. Mình bi quan nên nghĩ gì cũng có vẻ u ám lắm, nhưng thực ra mình vẫn yêu đời bất tử. Bởi mình tâm niệm đã một lần đến đây thì xin cứ vui mà sống cho bõ.

Nếu mà hỏi yêu đối với mình là gì, thì ở thời điểm này, mình sẽ hình dung ra hình tượng của hai con người với cuộc sống độc lập như hai dòng nước, rồi chúng quyện vào nhau cùng đổ ra biển. Hoặc gần gụi hơn, là miếng trầu xanh với vôi trắng, quyện nhau đi, lên màu đỏ thắm. Sự hoà hợp đó, không gượng ép không miễn cưỡng, không đau đáu những kỳ vọng, cũng không phô trương hay bi luỵ về được mất. Như cái cách mình mong mỏi được sống tự nhiên như cây cỏ, đắm mình giữa ánh sáng khí trời.

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cứ bình thường thôi?

Chiều tắt. Phía xa xa thành phố, những vệt cuối cùng loé lên sau cục mây đang ngượng ngùng ửng hồng. Con đường đen sẫm bỗng như dài ra hun hút trong gió chiều, thỉnh thoảng lại dấy lên những làn sóng đong đưa của hàng cây đứng đều tăm tắp, cùng một đoạn nhạc du dương văng vẳng.. lòng mình tự nhiên dịu đi không ít. Nhìn vạt nắng như nan quạt, mình trộm nhớ lại ngày nhỏ còn đứa cuốn chiếu, đứa ôm bóng, dắt nhau ra bãi cỏ nhỏ lọt thỏm trong lòng ngôi làng, để nằm đợi những vệt nắng hồng đầu tiên đâm lên từ hàng bạch đàn núp cuối cánh đồng. Ở đó, cơn gió buổi sớm còn mang theo hơi sương lành lạnh, mơn man vuốt ve khuôn mặt những đứa nhỏ lem luốc, vỗ về những ngày tháng êm đềm không dài, không ngắn. Cái đoạn này, nhạc vang lên: Nụ cười về trên nét môi, hạnh phúc tôi, một góc trời Rồi lớn rồi đi học rồi đi làm. Thời gian thoăn thoắt trôi đi, cuốn theo con người lao vào những mối lo ở đời để lâu lâu, nhìn lại, ngờ ngợ thấy rằng mình đã lớn chưa. Ở tuổi nửa già nửa trẻ, không phải quá long bon...

Tự thuật

1993-2010: tuổi thơ dữ dội 1993: được ba mẹ đẻ ra đời 1998: leo cửa sổ té bị đinh đâm xuyên mép miệng, vẫn còn vết sẹo kỷ niệm 1999: đi học a bờ cờ ở trường làng, bị cô gõ đầu vì học ngày càng ngu 2000: lần đầu được lên hồ bơi, lộn qua hồ bơi người lớn suýt chết đuối, tới giờ vẫn không biết bơi 2001: lỡ tay ném đá trúng đầu bạn chảy máu thành dòng, bị cô cho một cái bợp tay, quất 5 roi, bắt quỳ 2003: đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh được giải Nhì, chị nói nhục 2004: đậu thủ khoa vô cấp 2, quyết tâm thành con ngoan trò giỏi 2006: ba ném cho cái ghế trúng đầu suýt mù, dắt mẹ chạy 2007: lại đi thi 3 môn, lại giải Nhì nhưng lần này không có ai giải Nhất 2008: đậu thủ khoa vô cấp 3 kèm lớp chuyên Lý, tự gom tiền mua cái máy vi tính tập đánh máy 2010: đi thi quốc gia cùng đàn anh mà vô tình được giải, thầy tưởng học giỏi 2011: khóc cười - tiếp tục bị gọi đi thi dù hết thích nhưng vô tình lại được giải Nhì, được miễn thi tốt nghiệp - ngồi viết đơn li dị cho ba mẹ, dắt mẹ vô Nam 2011-13-15: vô tr...

Mấy cung trìu mến

Một buổi chiều thứ 6 những ngày gần hết năm, mình pha lại trà cũ, ngồi bó gối nhìn ra con sông ngoài ban công, vẫn còn đủ đầy thơ mộng như ngày đầu dọn đến đây. Bỗng nhiên mình nhận ra một sự thật thú vị, rằng là sau bao nhiêu chuyện, thật nhiều thật nhiều khoảnh khắc mà mình muốn ngộp thở, bị đè nặng bởi vô vàn tình huống éo le, nhưng thái độ của mình với cuộc đời vẫn.. êm đềm trìu mến. Mình vẫn nghĩ, ừ vì đời cho ta thế. Nhìn lại, rồi nhìn lại Mình rất hoài niệm, không biết bao nhiêu lần mình tua lại những ngày tháng từ lúc còn nhỏ, đi học, đi làm, yêu đương, những cột mốc lớn trong đời… để trả lời cho một câu hỏi là điều gì làm nên tư tưởng của mình hiện tại. Mình vẫn không biết. Nhiều người cũng không biết, cũng loay hoay đi tìm một kim chỉ nam cho đời họ. Mình lại hỏi rằng, lấy cái gì để biết một hành động là đúng hay sai, nên hay không nên. Hành vi đi ra từ nhận thức, bạn bảo là lấy cái động cơ để xác định, nghĩa là một hành động dựa trên tình yêu thương bản thân và người khác th...