Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Làm lụng

Tự tình - làm cà phê

Đăng lại cái đoạn tâm tình khi mình muốn làm cà phê mà sau mấy năm nhìn lại, chí thì không nhụt mà gian nan đập cho bẹp dí. Thôi để làm kỷ niệm, còn kinh nghiệm thì nghiệm lại thấy kinh hehe.  "Nói đến Việt Nam, bạn bè quốc tế sẽ nhớ về chiến tranh, một nỗi niềm không biết nên vui hay nên buồn. Thế hệ trước đã đổ máu để gìn giữ một đất nước trọn vẹn và hòa bình, trách nhiệm đưa đất nước vươn mình có lẽ thuộc về những thế hệ hậu chiến. Ai cũng hiểu rằng chiến tranh là đau thương, nhưng không thể phủ nhận lịch sử loài người là lịch sử của chiến tranh. Hiểu lịch sử có quan trọng không? Nhiều doanh nhân khi kể chuyện thường trích dẫn Tam Quốc, Xuân Thu, về binh pháp Tôn Tử ứng dụng trong kinh doanh, những thứ đó là lịch sử, tiếc là không phải lịch sử nước mình. Nhiều cuốn sách dạy triết lý đạo đức hay chiến lược lãnh đạo như Khổng, Mạnh, Musashi, Machiavelli hay Clausewitz, những cái đó là lịch sử, tiếc lại không phải lịch sử nước mình. Bất cứ chuyên môn hay ngành nghề nào cũng có lịc...

Hoa cưới

Bằng thía quái nào đó mà mình lại có dịp nhìn cái quá trình làm hoa cưới rồi viết một đoạn ngắn ngắn, là mình nghĩ giả ngày nào đó mình cưới thì sẽ thế nào. Thôi thì mình sẽ post lại ở đây làm kỷ niệm. Rằng là mến nhau đã lâu, thương đã tràn đầy, anh nắm tay em, mình về lại một nhà. Khung trời một khúc du dương, hoa cỏ sum vầy, anh nắm tay em, mình chung một cuộc đời. Kết hôn, cột mốc cho một chuyện tình và khởi đầu cho một chuyện đời, sẽ thật nhiều những giây phút ngọt ngào hân hoan, cũng sẽ có lúc bận lòng truân chuyên, nhưng mình mãi có nhau, mãi nắm tay nhau đi qua tháng ngày thật bình yên vững chãi.  Này, miếng trầu xanh vôi thắm quyện nhau đi lên màu đỏ thắm.. Buồn cười là mình còn chẳng quen biết phu phụ này, nhưng mong rằng hai bạn sẽ trăm năm hạnh phúc. Duyên sao mà kỳ diệu quá vậy Duyên. Saigon, 14/1

Nỗ lực là tên gọi khác của kì tích

Một ngày lê thê, mình lết về nhà trong tâm trạng thất thểu như mấy đứa nhỏ bị giựt mất quà, nó lâu lâu, làm dấy lên suy nghĩ rằng không biết mình đã trưởng thành hay chưa. Dù biết rằng là sự ủ ê đó chỉ xuất hiện khi ở một mình, không bao giờ ảnh hưởng đến công việc hay những mối quan hệ khác, như kiểu mình đối diện với bản thân một cách trần trụi nhất. Rồi tự nhiên, ít nhiều hiểu cái ý của cụ Dos, thật không còn gì bằng khi có thể tìm được một người mà bạn có thể nói chuyện cùng họ như nói với bản thân mình. Nói tới chuyện đó, mình nghĩ tới một chuyện buồn cười. Có bạn kia nói rằng mình hạ thấp tiêu chuẩn lại đi, chứ không ế quài cho coi. Mình bảo là tao không có tiêu chuẩn chứ nói gì hạ thấp, nhưng điều mà người khác coi là tiêu chuẩn thì tao coi đó là điều tự nhiên. Mình hay nói đùa tiêu chuẩn thì là mặt mũi sáng sủa, không đẹp cũng dễ mến, body ngon nghẻ, tánh tành dễ mến, khí chất thanh tao, … thì mới có sự cuốn hút, chớ không lẽ bây giờ nói tui thích một người mập ú ù lì, ăn rồi n...

Viết, tư duy, ngụy biện

Chắc mới vài năm trước, có một làn sóng hầm hố đi đâu cũng nghe nói về tư duy phản biện, xong rồi nó lắng xuống. Thỉnh thoảng, lại có người nhắc lại chuyện tư duy phản biện, trong khoa học và y học nói riêng. Thỉnh thoảng, người ta hiểu nhầm rằng cứ lật ngược vấn đề lên, cãi ngược lại, thì gọi là phản biện. Cái quan trọng trước hết là tư duy chứ không phải phản biện/phản luận, bởi nó là một quá trình bền bĩ mài dũa suy nghĩ. Người ta đặt ra nhiều tiêu chí để đánh giá một lập luận, xem nó có thực sự được coi là một lập luận hay không, về mục đích và mệnh đề, thông tin, khái niệm, giả định, suy luận, góc nhìn, hàm ý…  Trong khi chuyện luyện tập tư duy như vậy thường lâu dài và khó nhận thấy, thì chuyện ngụy biện lại dễ nhận ra hơn, dễ thay đổi hơn. Hầu hết thói ngụy biện thường khởi phát từ lối tư duy lấy cái tôi làm trung tâm trong lập luận. Bạn có thể google những lỗi ngụy biện thường gặp như công kích cá nhân, lạm dụng vị thế, nghĩa vụ chứng minh, ngụy biện cá trích, trượt dóc… hầ...

XOẮN TINH HOÀN - bệnh cấp cứu bị lãng quên

Mở bài Chuyên ngành mình học được coi là chuyên khoa sâu, mà học chừng nào mình thấy nó càng bao la bát ngát chừng đó. Mình là dân Ngoại Khoa nhưng thuộc phái thích sách vở đi trước tay chân, nhưng kiến thức thì cá nhân mình thấy nó mông lung lắm, dần dần phải làm quen với những con số biết nói và trong y khoa, không có gì là tuyệt đối. Nói vậy không có nghĩa là mọi thứ đều mơ hồ, nhưng là mọi thứ có thể sẽ thay đổi theo thời gian và việc cập nhật là quan trọng. Hôm trước ngồi nói chuyện với một bác sĩ đàn anh, mình hỏi trong Ngoại Nhi anh thấy cái gì đặc sắc nhất, anh nói xoắn tinh hoàn. Hợp ý mình nên ngồi bàn khí thế. Đây là bệnh không phải hiếm, nguy hiểm, dễ bỏ sót, mà lại rất ít người biết. Kể cả bác sĩ chuyên khoa, biết đến nó nhưng lâu lâu vẫn bỏ sót. Khi bên trường y có chương trình Y học gia đình, mình nghĩ trong một vài buổi đi qua một chuyên khoa thì cái cần nắm nhất là những món đặc sản và có ý nghĩa, như bệnh này thì chỉ cần biết đến sự tồn tại của nó là thành công rồi. T...