Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Miền thùy dương

"Cuộc đời vui quá không buồn được"- Tuân Nguyễn Chiều dồn về một góc trời, cái lúc tiêu điều xơ xác nhất ngày thì mình cũng đâm hay nghĩ ngợi. Những con phố chật chội, người tấp nập từ tứ phương đang lặng lẽ lùa thân xác về tổ ấm của họ sau một ngày chật vật làm việc, mưu sinh. Mình có hẹn với anh, nhưng kiểu đường xá này thì chắc chắn anh đến muộn, anh báo trước rồi. Lâu quá rồi kể từ lần cuối gặp anh. Mình ngồi vắt chân im lặng, bên tách cà phê tí tách, đếm những tích tắc đồng hồ trôi. Không gian thì sững lại, mình trầm ngâm nhớ lại những ngày cũ, lúc mình còn là một thằng nhóc hàng xóm của anh. Anh nghèo, phải xếp loại nhất nhì cái xóm nghèo của mình. Cái xóm đó nghèo nhất nhì cái làng chài hẻo lánh nép bên bờ biển miền Trung. Dân chài thì sống chết cũng với biển, nhà anh cũng vậy. Anh là con cả, với bốn đứa em nheo nhóc trong mái tranh lụp xụp che tạm mưa nắng, cái cảnh đó cũng không hiếm gì trên mảnh đất sỏi đá này. Mình thì may hơn chút đỉnh, nhà chỉ có hai chị em, mình...

Ta về với ta

Mình hướng nội, còn bị tật tham đọc nhiều thứ hổ lốn mà vừa thích thưởng thức cuộc sống dù hồi nhỏ cũng chật vật hơn nhiều người. Thành ra, mình biết rõ mình muốn gì và nên làm gì từ rất sớm, ít khi nghe ai khuyên và rất hiếm khi đi khuyên ai, nhưng vẫn thích làm một người lắng nghe. Vài năm lại đây, mình gặp rất nhiều người kể về chuyện đời của họ, mà hầu như ai cũng có ít nhiều xu hướng quay về lại nhìn vào bên trong, để hiểu chính mình.  Mình hay nói càng hiện đại thì con người càng cô đơn, càng nhiều lựa chọn thì càng khó lựa chọn. Từ khi nào mà con người lại đi xa bản thân mình đến vậy, để rồi có khi tóc hai màu mới lơ ngơ lần mò trên con đường đi về lại với chính mình?  Nói như tâm lý học thì ai cũng lớn lên với một phức cảm tự ti. Con người khôn sớm quá, họ quan sát và biết làm nhiều thứ trước khi cơ thể họ cho phép làm được. Biết cách chạy trước khi ngồi vững, biết trái cây trên bàn ăn được trước khi có thể tự đứng để với tay...lực bất tòng tâm sinh ra cảm giác tự ti v...

Viết một chút

Hồi sinh viên mình luôn thấy bận rộn, mặc dù sáng tới bệnh viện cũng lê lết hành lang vì sách đọc không hết nên không biết phải làm gì, chiều thì cúp học đi làm kiếm tiền, thành ra học hành cùi bắp. Được cái mình chăm đọc sách tào lao, cũng đều đều mỗi năm mấy chục cuốn, đọc xong lại ham đi đây đó ngó cái này sờ cái kia. Một vài năm sau khi ham hố nhiều thứ, mình cảm giác được khả năng sắp xếp thời gian của mình đã đạt cảnh giới thượng thừa hehe. Những khi rảnh rỗi, thường sau khi thi xong một đợt, mình hay trốn vào một góc quán cafe nào đó, ngồi bó gối nếm cafe, ngóc đầu ra phố nhìn người đi lại, rồi viết vớ vẩn những thứ hổ lốn mà mấy năm góp lại chắc cũng được cuốn tiểu thuyết. Có một khoảng thời gian với nhiều biến cố, nhìn lại thấy lúc đó mình cũng hờ hững, có lẽ vì sớm biết mình tay trắng vào đời nên có chuyện gì xảy ra cũng nhẹ như không. Đơn giản nhất là kiếm chỗ vắng vẻ nhiều cây cối mà đi. Mình nhớ nhất lần leo núi ban đêm, lên lưng chừng núi thì tìm đường vô chùa xin nước tắ...

Hoa Mộc Lan

Viết tặng một người, đủ mạnh mẽ, đủ dịu dàng.  1.  29 Tết. Những ngày cuối năm đường vẫn đông, nắng lác đác mùi hanh hao, thỉnh thoảng lại tắt biến đâu mất sau mấy cục mây. Mấy ngày này cứ tưởng Saigon cũng có mùa thu. Trong ký ức của mình, mùa này ở quê là mùa của khô môi, của bầu trời xam xám, của những đốm trắng hoa sầu đâu lắc lư theo gió. Mình rất thích những ngày gần Tết ở làng, hớn hở chờ được nghỉ học, mong chờ những ngày vui hiếm hoi của năm. Khi những ông bà cụ ngồi mong chờ con cháu về, chắp tay đi quanh nhà, chốc chốc dừng lại nhìn ra ngõ. Những cô chú cũng bắt đầu bớt việc đồng, dành thời gian vun vén nhà cửa. Tụi con nít háo hức chờ quà anh chị đi xa đem về, chờ hàng quà ngày tết. Chợ quê tấp nập, thêm nhiều hoa trái. Người dân làng thường hỏi thăm nhau đã chuẩn bị được gì, kể nhau nghe những nỗi lo trước ngày đón năm mới.  Mùi ở quê thích hơn nhiều so với mùi khói bụi thị thành. Mình thường đạp xe vi vu những trưa đi học về, khi những ngày hiếm hoi trời đã ...

Đường chiều gió lộng

Con đường bò dọc một bên dãy đồi rồi đâm xuyên vào những tán cây dại lụp xụp mất hút. Nắng nhạt những ngày giáp Tết giữa bầu trời lờn lợt đắp chăn mây suốt mấy ngày qua. Mình men theo con đường mòn đất sỏi lấm bùn lầy, nửa nhớ nửa quên, lên khu mộ nhà trên những quả đồi ngoại ô.  Mỗi lần đi, mình lại sờ sợ khi qua đoạn đường hẹp bên con đập. Mấy năm trước cô mình bị tai nạn ở đó. Rồi mỗi lần đi qua ai cũng lắc đầu bảo chỗ ấy dễ tai nạn, ngay sát chân con dốc, hàng rào ngăn hết con đường chừa lại hẻm nhỏ vừa khít cho người đi bộ, không thắng kịp thì đâm thẳng hàng rào, chết ráo. Đồn lớn ra, năm sau người ta bỏ hàng rào chắn để lộ ra con đường lớn, chẳng hiểu chắn làm gì, người thì cũng đã đi. Tin cô gặp tai nạn về đột ngột một chiều gần Tết, đến tối thì cô đi. Nhà tiếc, đi coi thầy (ở làng cái gì cũng coi thầy) bảo là số cô vốn là phải chết trẻ từ lâu chứ đến được giờ là vì gánh nặng con cái. Chẳng biết đúng sai, được cái an ủi lòng người ở lại. Thôi thế cũng xong một kiếp người, ch...

Phở đêm

Đêm.  Tôi xuống ngõ, những con phố đen nhẻm nhớp nháp vì mưa. Phố vắng. Tôi đi lang thang vô thức qua những ngã rẽ. Trời đổ mưa sa, tôi đi tiếp. Phố ướt sũng, nhầy nhầy dưới ánh đèn loang loáng. Tấp lại quán quen, cũng vô thức, quán phở quen của ngày cũ. Tôi gọi một tô phở. Nó vẫn như cũ, tô phở ấy, chỉ tôi là khác. Ngày cũ là ngày tôi mới gặp nàng, quán này, hôm đó cũng mưa. Tôi nhớ lại ngày đó, nó có gì đó chớm nở, rơm rớm, ngây ngô, giữa hai đứa tôi.  Chiều quá muộn, mặt trời mất hút đâu cả ngày, để mây gió âm âm u u như tâm trạng tôi những ngày vừa chập chững ra đời sau mấy năm mài đít trên trường, tôi chạy vội ra xe vớ lấy áo mưa, mặ, phóng xe cũng vội. Mưa hơi quá trớn, tôi ướt sũng. Đói, tôi liếc thấy quán phở nằm kế bờ tường bên cạnh đường. Tôi chần chừ, vì không mấy thích phở, nhưng đói, và bếp thì có vẻ ấm, những tối vẫn chần chừ bốn năm tích tắc. Đến cái tích tắc thứ sáu, tôi sà vào quán và ngồi ngay sát bếp.  - Cho cháu tô phở.  - Phở gì?...

Trời rục rịch vào hè, con nít bây giờ ở thị thành không còn háo hức vơi mùa hè như mình ngày trước vì hè nó còn học thêm căng hơn mùa đi học. Những ngày còn nhỏ mình không hiền lắm, cũng hiền nhưng không hiền như bây giờ.  Mùa hè của mình bắt đầu từ 3 giờ sáng, lúc mẹ vừa gánh bún lên chợ thì mình lọ mọ dậy đi gọi anh em quanh xóm. Được chừng ba bốn đứa, lui thui đi bắt nhái sớm. Mình còn tự làm cái vợt đặng bắt ếch, một con ếch bán được tiền hơn chục con nhái. Sáng sớm là lúc bọn ếch lên bờ thở, chuẩn bị cho cả ngày đầm mình trong nước dưới cái nắng khô khốc đổ lửa miền Trung.  Bắt xong mình gom lại đem cất ở nhà rồi hò cả bọn chạy thể dục về tít xóm dưới cách nhà mấy cây số, vừa chạy vừa đếm sao băng, sao đổi ngôi bay đầy. Đường làng chạy len lỏi giữa những thửa mạ xanh mướt, không nhà cao tầng, không dây điện rối mù nên trời rất cao và rộng. Chạy đến khoảng sân rộng sau làng, thường dùng làm sân bóng, cả bọn lăn ra nằm giữa cỏ. Mình quen bứt mấy cọng cỏ may còn đọng sương, ...

Thư xuân từ miền cao

Em thân yêu,  Hôm qua anh đã nhận được thư của em và vui lắm. Nhờ bác trưởng trạm, bây giờ anh có thể đánh điện cho em nhưng vẫn thích viết thư hơn, thi vị hơn một chút em nhỉ? Giữa chốn thôn bản vắng vẻ, bước vào những ngày cuối năm, trời đổ một màu tro xám khiến anh có chút bơ vơ, vội viết cho em vài dòng kể lể trút bớt nỗi lòng thương nhớ.  Vụt một cái anh đã bỏ thành phố lên làm bác sĩ đất cao nguyên được mấy năm rồi, em. Ngày ấy, anh bảo muốn lên đây tìm cảm giác mới, tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình nhưng cái chính vẫn là ham chơi thôi em ạ. May mắn là em hiểu anh và không phản đối. Lánh xa cuộc sống thị thành với đầy những lừa lọc bon chen để đến với chốn nghèo khó thiếu thốn nhưng thừa thải những tấm lòng này, anh hiểu hơn một chút về hạnh phúc. Thỉnh thoảng có vài đứa bạn lên thăm hỏi sao không về, anh nói rằng ở đây tao giác ngộ rồi chúng mày ạ. Nó trố mắt hỏi giác ngộ cái gì, anh bảo là hạnh phúc. Hôm sau chúng nó về đồn rằng thằng đó bị hâm rồi!  Em, ở đây vắ...