Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mang nợ trần gian

Một chuyện nho nhỏ về tình người, tôi không nhớ rõ lắm, không biết rõ lắm về nhân vật hư ảo này. Tôi chỉ là người kể lại, cho những ai muốn nghe thôi. Nghe thôi tức là nghe rồi thì thôi, rồi quên...  Tình người là ai? Lớn hay nhỏ, từ đâu đến? Không ai biết, tôi cũng không biết, nhưng tôi thấy nó cũng lâu lắm rồi, nhất là từ dạo tôi hay bắc cái ghế ngồi đọc sách trước thềm nhà trọ mỗi buổi chiều. Tôi đồ là nó cũng còn trẻ lắm, thằng tình người ấy, trạc tuổi tôi chớ cũng không hơn. Chỉ là khuôn mặt nó hằn in nét khắc khổ của một quãng đời bị cõi người hắt hủi. Cuộc sống hiện đại vốn đã mang nhiều nhọc nhằn, sống cho mình và cho gia đình là quá mệt mỏi, ai thừa sức mà vác thêm cái của nợ như nó. Tôi là đứa vô tư vô tâm, nên không mấy khi tôi để ý cái sự xoay vần của xã hội, dẫu nó có đẹp lên hay là xấu đi chăng nữa. Bởi vậy, tôi cứ ngờ ngợ, cứ là lạ khi biết mình hay nhìn nó, thằng tình người ấy. Buổi chiều trên đường về nhà, tôi nhác thấy bóng dáng nó đang vật vờ đi qua ng...

Mùa của chia tay

Có một lần ngồi thuyền lững lờ xuôi dọc sông Hương, nghe người con gái Huế hát mấy khúc nam ai nam bằng, mới thấm cái hồn của Bùi Giáng: Dạ thưa xứ Huế bây chừ Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương Tôi đặt chân đến Huế giữa mùa hè nhưng có vẻ mảnh đất ấy vẫn điềm nhiên không vướng chút bụi bặm của mùa. Nước sông Hương vẫn lờ đờ uể oải, và con người nơi đây vẫn khoan thai như ngàn đời nay vẫn thế. Ngồi trên thuyền giữa khung cảnh ấy cảm giác như ai cũng có thể trở thành thi sĩ, tôi vội lên bờ trước khi phọt ra mấy bài thơ con cóc thì khổ thiên hạ. Tản bộ trên con đường ven sông, hàng phượng hai bên đường đỏ rịm giữa buổi trưa, cảm giác ngột ngạt tự ập tới. Bất giác tôi nhớ đến một con đường phượng đỏ, ngày đó cũng một buổi trưa hè, tôi tự hỏi liệu có còn dòng nước mắt của người con gái ấy thổn thức đợi chờ? Tôi mỉm cười với kỉ niệm, kỉ niệm - những nuối tiếc êm đềm lúc ta về già, tôi hay gọi thế. Những hình ảnh từ kí ức đua nhau tràn về, trời đổ nắng chang chang,...

Hẻm mưa

Những ngày rảnh rỗi, con người trở nên rất lung, hoặc chỉ có mình mình là lung. Mưa nắng trộn với nhau một cách gượng gạo, ngày không ra ngày, mùa không ra mùa. Kiểu ấy, thì không gì hay bằng trùm mền ngủ đông. Mình làm vậy, với một cuốn sách. Rồi cuốn sách lại khiến mình nghĩ vẩn vơ dở hơi. Rồi quan trọng là, lòng mình tự nhiên dậy sóng như kẻ mới yêu. Đúng hơn, quay lại phút ban đầu làm kẻ mới yêu, sau nhiều bận yêu đương không ra gì, rồi tự thấy tốt nhất không nên yêu đương gì. Bệnh hoạn ghê gớm, bệnh tương tư. Đói. Mình gấp sách, bật dù đi lò mò quanh mấy con hẻm tìm đồ cho cái bụng. Mưa lất phất. Con đường hẹp hơn, nhầy nhớp hơn và vắng hơn. Mình cứ đi, vừa đi vừa nghĩ đến những điều dớ dẩn. Mưa lất phất. Ông bác bán bún riêu ngồi co ro dưới cái dù không đủ che mưa, hàng gánh vắng tênh. Mình ghé lại, gọi một tô. Mưa lất phất. Mình dựng thêm cây dù nữa, che mưa đủ chổ để ăn. Rồi ăn, vừa ăn vừa nghĩ đến lần bị ngộ độc thức ăn trước. Nhưng vẫn ăn. Mưa vẫn lất phất. Mình bu...

Tản mạn nước mắm

Nước mắm thì có lạ lùng gì mà nói? Vậy mà lại có lắm điều hay và lạ về cái thứ quen thuộc ấy, mà có khi cả Việt Nam cong cong nằm vừa vặn trong cái chén nhỏ ấy. Mỗi khi có dạo nói chuyện với những người bạn nước ngoài đến đất Việt du lịch, tôi lại hay cà kê chuyện ăn uống (tâm hồn tinh tế được nhiêu đó thôi, còn lại là dung tục). Điều đặc biệt của ẩm thực phương Tây, theo họ và theo sự mạo muội đánh giá của tôi, là ở nước sốt. Mỗi món ăn được bày lên dĩa với dao với nĩa ấy, có khác biệt và đặc sắc đều ở phương thức chế tạo nước sốt của người đầu bếp. Và đôi khi, những đầu bếp trứ danh hơn thua nhau ở cách làm nước sốt. Thế thì ở xứ mình, tôi nghĩ không gì đa dạng và ‘rối rắm’ hơn chén nước chấm. Khi những người ngoại quốc chấm miếng thịt với nước mắm, họ hỏi ‘what’s this?’. Tôi chẳng biết trả lời gì ngoài ‘fish sauce’, như bao đời trên các nhãn mác đã in sẵn một cách đồng điệu như thế. Rồi lại hỏi tại sao lại là ‘fish sauce’. Thì nó là cả một trường thiên chế biến. Thiên nhi...

Đôi chân trần

Nó ngồi im lặng, hàng mi rũ rượi che đậy cho ánh mắt non nớt nhìn xa xăm, nước da sạm đen với mái tóc không dài không ngắn dựng đứng bết vào nhau lộn xộn. Nó nhìn vào khoảng không, mơ về đôi chân trần rồi cười để lộ hàm răng vàng xô lệch nhau nghiêng ngã. Đó là một ngày đẹp trời với những áng mây lờn lợt, những cánh hoa nhàn nhạt, những dòng người tứ xứ lãng đãng trôi vao đôi mắt nó. Tiếng chửi của mẹ nó bên tai vẫn chưa vơi. Ngày nó cất tiếng khóc chào đời, là ngày nó mang nặng gánh làm người. Nó được chẩn đoán mắc phải tật bẩm sinh, nhà nghèo không đủ tiền phẫu thuật. Cuộc sống bỗng dưng éo le, nó không đứng được, không đi được. Từ ấy, nó im lặng và mơ về đôi chân trần. Tháng ngày mưa nắng nối đuôi nhau, nó lớn. Mỗi ngày nó được lớn lên trong lời ru ngọt ngào hương quê của mẹ, tối nó lại nghe tiếng thút thít day dứt của mẹ bên cạnh sự im lặng của cha. Nó tự hỏi liệu ai khiến người nó thương yêu phải buồn phiền. Dần dần, nó di chuyển bằng cách trườn lết cả thân mình t...

Cuối năm

Những ngày gần cuối năm mình chạy như bị ai rượt, gặp tất cả những ai muốn gặp đặng qua cơn thèm người chất chứa trong những tháng đi lâm sàng đầy vật vã. Chạy chán lại về nhà ngủ vùi lấy sức. Mệt, mỗi tội vui. Rồi chiều nay trong cơn ngà ngà phố xá, mình lóc cóc đi thử và mua ít trà đặng tiếp tục sự nghiệp làm ông cụ. Nắng bơi là đà trên mặt đường như chạy trốn, rồi trốn thật. Trời chuyển màu xám tro. Không gian lặng đi tê tái. Mình rú ga về nhà, thỉnh thoảng bắt gặp cơn gió hơi lành lạnh đập vào mặt, dấy lên một chút kí ức mỏng nhẹ còn sót lại về những ngày cuối năm khi còn ở quê. Saigon dở chứng điên bằng những ngày heo hút lạnh, nhưng thôi cũng hợp để uống trà, và để nhớ. Tối muộn, trọ vắng tênh, có con im lặng bò ngang cửa rồi lẻn vào nhà ngồi với mình, thủ thỉ. Ôn cố tri ân, vừa được tặng cái ly mới toanh mình lôi ra thử, rồi bó gối nghĩ chuyện vớ vẩn. Trước lúc lên cơn, mình tranh thủ ngồi gõ lách cách ghi lại chuyện vui buồn suốt một năm dài, rất dài. Ch...

Vắng bóng mặt trời

I ​Bình minh tôi xin thề thức dậy lúc năm giờ trời mưa chuyến xe thiếu mặt trời hong ấm bụi lất phất màu cafe lấm tấm phố im lìm phố vắng người tôi đợi phố trầm ngâm II từ long an dầm mưa xuôi về vũng tàu gió hát, ngược lên đất huế xa xăm nỗi nhớ tôi trôi đi cùng tháng năm trôi vào kí ức thuở mười lăm tình yêu sao còn ở lại tình yêu sao đắm mãi giữa hư vong tình yêu bất tử tình yêu bất tử hoá tình người mênh mông ​ III mười năm tôi long đong đi tìm bóng mặt trời mười năm cũng một kiếp người trăm năm cũng một phận đời hư vô chênh vênh giữa chốn xô bồ thấu đời mộng mị thấu tôi vô thường vì đâu mưa hạ ly hương? vì ai đốn ngã yêu thương ngậm ngùi là tôi một đoạn làm người than thời trách phận sao đời hẩm hiu cũng tôi một sớm đìu hiu thấy đời đen bạc lại yêu thương tràn chẳng là một chuyến đò ngang thôi thì cũng chịu đeo tang mặt trời IV Con chó vàng bên tách cafe đen Ngồi tìm vui một phút êm đềm Có phải ngày vừa đen vừa đắng Chó cười chó uống để tìm qu...

Một thoáng bâng khuâng

Khí thu bao giờ cũng thế, nhẹ nhàng và man mác. Ta thường nghe lòng nhè nhẹ và êm êm khi có làn gió thu thoảng qua mấy cành cây khóm lá, và đôi chút buồn. Mùa thu đẹp, mà đẹp thật. Nói đến mùa thu, tôi bất giác nhớ đến điều người ta thường thắc mắc, ‘mùa nào đẹp nhất trong năm?’ Khi mùa xuân đến, gió xuân mơn man thổi trên những cành cây đầy hoa, đầy lá rực rỡ, ai cũng nghĩ là mùa xuân đẹp nhất. Mùa hạ đến với nắng vàng rãi đều lên những bãi biển, chim chóc đua nhau hót líu lo trên những cành cây với tán rộng sum xuê, ai cũng nghĩ mùa hạ đẹp. Rồi thu đến, lá vàng bắt đầu rơi, không khí cũng khang khác với những cơn gió nhẹ phả qua, ai cũng nghĩ là mùa thu đẹp nhất. Cuối cùng, khi tiết giá đông tàn kéo đến, cây cối đã thôi không còn lá nhưng đó là cả bầu trời trong xanh và cao vút, mùa đông không phải là đẹp nhất? Thường thì vậy, con người ta luôn tham lam, và tôi lại càng như vậy. Nhưng nếu phải chọn một mùa đẹp nhất, tôi chọn thu. Mùa thu ở đây cũng thật đẹp, có nắng, có lá, có hoa ...

Nẻo về của ý

Buổi chiều nắng vàng rộm đổ lên những tòa nhà, bóng che khuất con đường xám xịt nhếch nhác. Hai hàng cây phất phơ theo gió, những tán cây đã co rúm lại trước cái nóng của mùa mà vẫn cố dang chút lá xanh tàn tạ hứng lấy vài đóm nắng. Đám bụi mù mù của thành phố làm đục cả không gian, luồn lách vào tận các nang phổi, chốn thị thành đâm ra hay nổi cau có vô lý và bóp còi inh ỏi. Mệt mỏi và nhầy nhụa. Mình lao vào chốn phù hoa này cũng non năm năm rồi, hít bụi khéo gần đầy phổi và cũng góp chút sức vào sự ồn ào của thành phố bằng tiếng còi toẹt toẹt của con xe cũ rích. Thỉnh thoảng chạy nhong nhong qua mấy con phố khi đi lạc, mình lại tự hỏi ở quê hay ở thành phố thích hơn? Rồi lại tự hỏi cái thằng mình thực ra là đang tìm kiếm cái gì ở chốn quê người này, bao giờ mới tìm thấy?  Mình vốn ở làng, vô tình mình thích những thứ xưa cũ và quê mùa như bản chất con người mình vậy. Những lúc rảnh rỗi, niềm vui là được lang thang những tiệm sách dọc đường Trần Nhân Tôn, hít cái mùi giấy cũ l...

Bông hồng cài áo

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ, và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em : “Mẹ ơi, mẹ có biết không?” Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên, và sẽ hỏi em, vừa cười vừa hỏi “Biết gì?” Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ hỏi tiếp: “Mẹ có biết là con thương mẹ không?” Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi, cũng có thể hỏi một câu như thế, bời vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng. Cái điệp khúc đó quá ngọt ngào, ngọt ngào cho bất kỳ ai đang còn mẹ bên mình. Quanh đi quẩn lại, tôi tự than đời mình hết mấy năm, nghĩa là uổng phí hết mấy năm, mãi đến khi tôi nhận ra món quà lớn nhất của đời mình là mẹ. M...