Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mây ngủ

Chiều lác đác rớt xuống từng mảng, nhẹ nhàng phiêu hốt theo cái thằng mình trôi đi vô định. Không gian cháy xém đi vì nắng, khô khốc và nhầy nhụa. Sáng nghe người lớn kể chuyện tâm sự, mình ngơ ngẩn một chút, cái nhúm não vốn đã chảy thành chao nên không còn nghĩ gì rõ ràng. Nhưng băn khoăn một chút, buồn một chút. Như thường lệ, mỗi cuối tháng mình lại xuống tóc một lần. Người ta bảo rằng hễ ai thất tình là hay đi cắt tóc như cắt đi một đoạn quá khứ, một đoạn kỉ niệm, để quên. Như vậy, chẳng lẽ mỗi tháng mình lại thất tình một lần, đều đặn và không buồn tí nào. Vô quán, ông thợ đang phiêu hốt cầm ipad hát ầm trời ‘mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm, ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm...’ Mình cười nhăn nhở bảo cô này hát hay mà chết trẻ chú nhỉ, đa xơ cứng chả cứu được, bạc thế. Chú ngoảnh lại bảo mày biết hả, mấy tuổi rồi? Mình bảo ba mươi cộng, chú gật gù hỏi cắt tóc hả. Mình gật, chứ cháu không biết hát bằng ipad như chú đâu. Chú vừa cắt vừa làm ràm, bọn t...

Này chè xanh

Mình bắt đầu bỏ công tìm hiểu về trà (chè) mới khoảng vài năm lại đây, nhưng thích cái vị của chè xanh thì có lẽ cũng lâu rồi. Ngày trước mẹ mình bán bún trong chợ làng, mỗi nồi bún của mẹ luôn đi kèm một xô nước chè tươi. Chè tươi vốn đã là thức uống dân dã từ lâu lắm rồi, chỉ cần mua một bó chè về rửa sạch rồi hãm lấy nước. Sáng sáng mình lại đạp xe lại chợ ăn tô bún to đùng với một li nước chè xanh, đều đặn suốt hơn chục năm cho đến tận ngày bỏ vô nam. Cái vị đắng chát hậu ngọt từ từ làm mình nghiện, và cũng nhiều người nghiện như mình. Nhiều khi nghĩ nó như đời người, ai nhọc nhằn một đời rồi cũng mong được ngọt ngào trong những tháng ngày sau cuối. Thỉnh thoảng mình đi hái rau má dại, hoặc có khi mẹ mua được nhúm rau má rẻ, mang về phơi héo bớt nước rồi bốc một nhúm nấu nước đem lên chợ buổi sáng, thay cho nước chè thường ngày. Nước rau má xanh thẫm, ngọt đậm và thơm, không còn vị đăng đắng như khi ăn sống hoặc nấu canh. Và tất nhiên nấu nước rau má thì tốn tiền hơn chè tư...

Trung thu

Mấy ngày rảnh rỗi cuối cùng của mùa hè, mình ru rú trong nhà ăn ngủ như heo, thỉnh thoảng có việc ra đường cứ cúi đầu chạy xe không để ý gì. Tối ngồi nghe trống múa lân, quanh nhà có mấy hàng bánh Kinh Đô đỏ rực, vậy là sắp tới trung thu. Ở Saigon ít lâu mới biết trẻ con ở đây không còn hứng thú với trung thu như ở quê, chúng chỉ mua vài cái bánh to đùng ăn rồi thôi. Còn lại là để dành phần người lớn, biếu quà thể hiện tấm lòng với các sếp, nhân văn lắm luôn. Chỉ tội bọn trẻ, có cái ngày vui cũng bị cướp mất. Dạo gần đây mình thích uống trà nên năm nào cũng lân la xin xỏ kiếm miếng bánh rồi pha trà ngồi uống, hưởng tết trung thu theo phong cách ông cụ, nghĩ chuyện đời. Lâu lâu cũng có đứa đi qua bảo đồ già với đôi mắt đầy khinh bỉ, mình nguýt lại liền bảo tao già rồi, tởm lắm. Và thường chúng nó sẽ xin uống trà chung, rồi nghe mình kể chuyện đời, tởm thiệt hehe. Lại nhớ chuyện hồi nhỏ, mỗi dịp trung thu là có đủ trò. Đầu tiên là đèn lồng. Bọn xóm trên nhà có điều kiện nên mua ...

Cho bõ trăm năm

Gửi em, Đời ngắn lắm thương nhau còn chưa đủ Nói làm chi lời chia cách vực sâu… Thơ hay chưa, không phải của anh đâu! Anh đọc mà nghĩ tới em thôi. Anh quen em muộn quá đi, chẳng hiểu nhiều về em, và thậm chí anh còn không mong nhìn quá sâu vào cuộc sống của em nữa. Anh nghe nói khi nhìn quá sâu vào một con người thì chỉ tìm thấy nỗi buồn cho mình. Có lẽ em đã gặp nhiều điều buồn tủi, gặp rắc rối chuyện gia đình, rồi cả phải khổ vì tình yêu. Anh ngỡ là em còn chưa hiểu được bản thân mình, chưa biết đi đâu làm gì để tìm điều em muốn. Em muốn sống thật an nhiên phải không em, anh đoán vậy. Có lúc anh cũng vậy, như kẻ lãng du lạc đường giữa cuộc kiếm tìm hạnh phúc. Cảm giác không buồn quá cũng không vui quá, không tốt không xấu, không yêu mà không ghét, cứ lưng chừng ở giữa, kẹt hoài ở đó không biết cách thoát ra. Nhưng dù ở đâu mà tâm không an thì em vẫn thấy khổ thôi phải không em? Giữa dòng đời hỗn mang này, em sẽ còn va đập với bao nhiêu điều khác nữa, cứ leo lên rồi tuột ...

Bức thư tình mùa hạ

Em, vậy là cũng lâu quá rồi tôi không còn cất giữ chút gì về hình dáng em nữa. Tôi nói là nói vậy, chứ thực thì tôi vẫn yêu em như ngày nào thôi. Nhưng mà dạo này tôi nhớ em ghê lắm. Hôm nay đáng ra tôi đi học rồi, mà đột nhiên được nghỉ nên tôi viết cho em vài dòng, chứ không thì lòng tôi không yên. Ngẫm ra thì tôi yêu em từ lúc tâm hồn còn quá đỗi ngây thơ đi, và dần dà tình yêu tôi cứ lớn lên tôi không hề hay biết. Những ngày xưa cũ thì tôi gặp em thường xuyên hơn chứ như dạo này, em vắng bóng đi đâu, tôi ngơ ngẫn chờ đợi từng ngày chứ còn biết làm gì hơn đây. Tôi chỉ có kí ức mà em thì vẫn quá xa xôi. Ngày em đến bên tôi là những ngày đẹp đẽ và rồ dại nhất. Có khi em đến bên tôi trong những ngày u ám của cuộc đời, rồi ở bên tôi thật lâu cho đến khi mọi thứ về với nét đằm thắm ban đầu. Cũng có khi em đến bên tôi trong những ngày nắng, nắng mới lạ chứ! Nhưng bằng cách nào thì em vẫn để lại một mùi hương không lẫn với ai được. Tôi vẫn yêu cái mùi thơm của em lắm, tôi thích đứng im đ...

Tha hương

1  Cũng lâu lắm rồi mới thong thả ngồi pha ấm trà, ngóc đầu nhìn qua cửa sổ ngắm phố xá đèn màu hoa lệ. Tới bữa nay thì bạn bè gần như đổ xô về quê hết, mình còn lang bạt ở chốn lắm người này. Thỉnh thoảng có cơn gió lùa vào thủ thỉ cho thằng xa nhà nhớ ngẩn ngơ. Thời gian trôi nhanh hơn tên lửa, thoáng cái mình đã ở thành phố được 5 năm, mọi năm đều về quê ăn Tết. Mỗi năm nay không biết có gì thay đổi mà tự nhiên muốn ở lại.  Tối xách xe chạy lung tung. Đi ngang khu đông người thấy cái mùi khắm của chợ trời bốc lên, ấy là mùi trái cây, mùi hoa lẫn chút mùi rác quyện vào nhau, theo gió xộc vào mũi. Vài chiếc xe chở những chậu mai chạy rề rề qua đám người tấp nập, bác lơ hò hét mở đường, mấy nụ mai vàng hãy còn chúm chím e lệ chỉ chờ đến dịp là bung hết cánh cho miệng đời trầm trồ. Có gia đình rủ nhau tìm mua lá chuối, lạt buộc rồi háo hức chất lên xe về nhà, chuẩn bị cho nồi bánh đêm giao thừa. Mình bất giác nhận ra đã là 23 tháng chạp, người ta bắt đầu nôn nao đếm từng ngày ...

Gửi em mùa lạnh

Mấy ngày rồi mưa quá, trời đã vào những ngày lạnh hiếm hoi của Sài Gòn. Thời gian cuống cuồng cuốn trôi theo mọi thứ thật vội vã làm anh quên mất tận hưởng cái đẹp của mùa, anh còn không kịp viết cho em vài dòng ấm áp trước những buổi chiều tàn gió lạnh. Đêm nay anh lại thấy đầu căng lên và không tập trung vào mấy cuốn sách được, đeo tai nghe hoài làm tai lùng bùng hết lên, anh nghỉ và muốn viết gì đó cho em, đã thật lâu rồi anh không viết gì cho em phải không? Anh lại đi đến bậc cửa sổ, đứng nhìn bâng quơ. Đêm khuya và sâu thẳm, gió lạnh hơn và người trên phố cũng thưa dần. Mùi không khí lạnh khô nhắc anh về những mùa đông ở quê. Khi anh còn là một thằng nhóc vô tư, cái rét căm căm buổi sáng luôn khiến anh ngại chui ra khỏi mền, và mỗi lần rửa mặt xong thì hai bàn tay sẽ trắng bạch, tê cóng như vừa được ướp đá. Lạnh đến phà hơi ra khói, anh thường nhảy loi choi trước thềm nhà để đỡ lạnh, vội vàng đắp thêm càng nhiều áo quần lên người càng tốt rồi đạp xe lên chợ ăn tô bún to đùng ...

Ngẩn ngơ giữa trời

Bây giờ mình ngán chạy xe máy. Lại muốn đạp xe đạp cho mồ hôi đầm đề nhễ nhại, mới hết được cái lâng lâng khó chịu trong người. Dạo này hay đổ mưa chiều, nhiều thật nhiều, rồi dầm dề hoặc là ngưng hẳn nhường chổ cho một chút nắng sạch sẽ tươm tất nhưng ngắn ngủi. Rồi tắt. Mình e ngại là mình đang tự kỷ hay trầm cảm gì đây, chỉ muốn co rúm lại trong phòng, như mấy cây phong đang héo dần khi trời vừa đổ sang đông. Dập dềnh tâm trạng thôi thúc mình viết ra một thứ gì đó, rũ cho sạch để còn tiếp thu những thứ trong sáng thuần khiết hơn, khoa học khô khốc mà lại hay. Tiếc rằng con người không phải là rô bốt, nên chẳng bao giờ biến cảm xúc thành những công tắc được. Tạm thời, gấp lại những phóng khoáng của Hemingway, mình tìm đến nỗi niềm đau đáu của Kafka. Cả hai người mình đều hâm mộ. Cái khí chất của Hemingway khiến mình thích ngay từ lần đầu bắt gặp. Những câu văn ngắn gãy gọn, không thêm không bớt và lạnh lùng không thêm chút bình luận nào. Ấy vậy mà đôi khi trong những thước phim tài l...

Chiều tím

Anh mở cửa bước vào nhà, đứng thẩn thờ một chốc rồi chốt lại nắm cửa, đi thẳng về phòng mình. Nhìn quanh những ngổn ngang, căn phòng còn chút mùi ẩm của bụi và hơi nước làm anh khụt khịt khó chịu. Mở cửa sổ để hứng chút nắng của mùa, ánh dương hắt lên những bức tương cũ màu vàng nhạt, anh trầm ngâm trước những đồ vật quen thuộc. Trời bắt đầu vào thu, nắng nhẹ đi chứ không còn oi bức như mấy ngày trước. Thỉnh thoảng trời vẫn còn bất chợt phất lên vài cơn mưa, anh thường gọi là mưa vô duyên.Tựa lưng vào tường và ngắm nhìn lại căn phòng, những cuốn sách nằm lộn xộn, cái bàn nhỏ bên dưới giá treo tường và một chậu oải hương đang khô dần. Anh thích oải hương, vì sự thanh mãnh hoang dại nhưng có chút kiêu sa, vì mùi hương nồng nồng nhưng lại dễ chịu khi đặt trong phòng, và  vì anh thích màu tím dịu dàng không phô trương của chúng. Anh gọn gàng và ngắn nắp như tính cách của anh vậy, anh cố gắng làm mọi điều đơn giản và hiệu quả nhất có thể, và dù anh có vẻ bề ngoài thô ráp cộc cằn nhưng ...

Mất ngủ

Cả đời này, con chỉ cần làm con ngoan của mẹ, là đủ rồi. Mấy ngày về nhà toàn mất ngủ, thương mẹ quá, tuổi đó rồi vẫn phải đi làm, giờ vẫn thức khuya dậy sớm, không được ngủ giấc trọn vẹn. Nằm nghĩ từ nhỏ tới giờ mẹ chưa có được mấy ngày thảnh thơi, trăm vạn cay nghiệt trút lên vai mẹ. Đến tuổi đáng ra được nghỉ mà vẫn không được nghỉ. Tối nằm ôm mẹ mà tự nhiên thấy bất an, nhớ chuyện từ nhỏ đến giờ rồi tự nhiên chảy nước mắt như con nít. Hôm sau chạy đi siêu thị mua đồ vặt rồi rút tiền cho mẹ, cho riêng mẹ thôi. Tất nhiên là mẹ không lấy mà mình cứ này nì nên cũng cầm, ít ra thì mẹ cầm tiền mình kiếm được thì mình cũng đỡ thương phần nào. Dù không được bao nhiêu, bây giờ cái gì cũng đắt đỏ nên chắc vài ngày là bay vèo. Mình vẫn nghĩ như cũ, không giúp được ai thì giúp mình thấy nhẹ lòng, là được rồi. Bây giờ không còn thiếu cơm ăn áo mặc như trước nữa, nhưng cũng không phải giàu sang sung túc gì, mẹ vẫn còn khổ. Từ lúc mình biết nghĩ thì đâm ra nghĩ càng nhiều. Khoảng t...