Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Chiều tím

Anh mở cửa bước vào nhà, đứng thẩn thờ một chốc rồi chốt lại nắm cửa, đi thẳng về phòng mình. Nhìn quanh những ngổn ngang, căn phòng còn chút mùi ẩm của bụi và hơi nước làm anh khụt khịt khó chịu. Mở cửa sổ để hứng chút nắng của mùa, ánh dương hắt lên những bức tương cũ màu vàng nhạt, anh trầm ngâm trước những đồ vật quen thuộc. Trời bắt đầu vào thu, nắng nhẹ đi chứ không còn oi bức như mấy ngày trước. Thỉnh thoảng trời vẫn còn bất chợt phất lên vài cơn mưa, anh thường gọi là mưa vô duyên.Tựa lưng vào tường và ngắm nhìn lại căn phòng, những cuốn sách nằm lộn xộn, cái bàn nhỏ bên dưới giá treo tường và một chậu oải hương đang khô dần. Anh thích oải hương, vì sự thanh mãnh hoang dại nhưng có chút kiêu sa, vì mùi hương nồng nồng nhưng lại dễ chịu khi đặt trong phòng, và  vì anh thích màu tím dịu dàng không phô trương của chúng. Anh gọn gàng và ngắn nắp như tính cách của anh vậy, anh cố gắng làm mọi điều đơn giản và hiệu quả nhất có thể, và dù anh có vẻ bề ngoài thô ráp cộc cằn nhưng ...

Mất ngủ

Cả đời này, con chỉ cần làm con ngoan của mẹ, là đủ rồi. Mấy ngày về nhà toàn mất ngủ, thương mẹ quá, tuổi đó rồi vẫn phải đi làm, giờ vẫn thức khuya dậy sớm, không được ngủ giấc trọn vẹn. Nằm nghĩ từ nhỏ tới giờ mẹ chưa có được mấy ngày thảnh thơi, trăm vạn cay nghiệt trút lên vai mẹ. Đến tuổi đáng ra được nghỉ mà vẫn không được nghỉ. Tối nằm ôm mẹ mà tự nhiên thấy bất an, nhớ chuyện từ nhỏ đến giờ rồi tự nhiên chảy nước mắt như con nít. Hôm sau chạy đi siêu thị mua đồ vặt rồi rút tiền cho mẹ, cho riêng mẹ thôi. Tất nhiên là mẹ không lấy mà mình cứ này nì nên cũng cầm, ít ra thì mẹ cầm tiền mình kiếm được thì mình cũng đỡ thương phần nào. Dù không được bao nhiêu, bây giờ cái gì cũng đắt đỏ nên chắc vài ngày là bay vèo. Mình vẫn nghĩ như cũ, không giúp được ai thì giúp mình thấy nhẹ lòng, là được rồi. Bây giờ không còn thiếu cơm ăn áo mặc như trước nữa, nhưng cũng không phải giàu sang sung túc gì, mẹ vẫn còn khổ. Từ lúc mình biết nghĩ thì đâm ra nghĩ càng nhiều. Khoảng t...

Cho ngày Tết

Cứ hễ xuân về thì ai cũng vui, trẻ vui vì được được lì xì, học sinh vui vì được nghỉ học, sinh viên thì vui vì được về quê ăn Tết, già thì lại vui vì được thêm một lần sum vầy cùng con cháu… Tôi không nằm trong ngoại lệ, tôi thích Tết nhưng không vì một lí do nào rõ ràng, họa chăng có thì là vì được gần mẹ nhiều hơn, được hưởng một khoảng thời gian thong thả, không nghĩ ngợi gì nhiều. Mùa xuân có vẻ là mùa tươi trẻ nhất năm. Giữa cái khoảnh khắc giao mùa thiêng liêng ấy, lòng người cũng rạo rực như được gột rửa hết tâm tư để đón chờ một món quà bí ẩn mà đất trời ban cho. Cái rét căm căm cuối năm đang dần dần lùi xa, nhường lại cho nàng xuân còn đang tất bật, vội vã khoác lên mình màu áo mới. Đôi khi có những cơn mưa phùn nhè nhẹ, còn vương vấn tiếc nuối cho mùa đông lạnh lẽo. Đôi khi là nắng ấm nhuộm một màu vàng mơ khắp những cánh đồng còn xanh non mơn mởn. Nhưng cái Tết thực sự thì chỉ hiện rõ ở gia đình, Tết là sum vầy mà! Nào những đêm 30 cùng nhau gói bánh rồi trông nồi bánh cùng...

Con gửi mẹ một đêm mưa

Chiều. Trời đổ sụp xuống, rồi mưa. Con chở mẹ trên đường về, chiếc áo mưa nhỏ chút xíu vun vén kiểu gì cũng không đủ cho hai mẹ con khỏi ướt. Vậy mà hai mẹ con lại cười, kệ cơn mưa đang dần nặng hạt. Bất giác con nghĩ về những ngày xưa, những ngày muốn quên mà không quên được. Ngày còn nhỏ xíu, mỗi lần mưa là kéo nhau ra tắm với bọn trong xóm, chạy quanh nghịch nước. Con thích cầm theo que củi làm vũ khí, chém những chỗ nước đọng bay tung tóe, giống… kiếm hiệp. Có lúc mưa ào ào rát cả da, con vẫn vô tư đá bóng, đá thì ít mà lăn lộn thì nhiều. Lã chã ướt, mùi cỏ khô trộn với cỏ xanh, thậm chí có mùi phân trâu khô lẫn vào nữa. Cái mùi đặc quánh sền sệt ấy, sao mà quên được! Đó là những cơn mưa rào mùa hạ. Mưa rào quê mình không như Saigon phải không mẹ, mưa của mùa bão, mịt mù cả mấy ngày trời. Những ngày mưa của tuổi thơ êm đềm và đầy kỷ niệm quê hương ấy, cứ vô tư vô lo trôi dần. Rồi khi con lớn và nhận ra nhiều điều, cũng là lúc con bắt đầu buồn. Ngày tháng thơ dại đẹp đ...

Tàn

em đã đi rồi sao em ơi hoàng hôn thôi lẽ bóng mình tôi bến nước năm xưa giờ lạnh ngắt đêm về thơ thẩn đếm đơn côi ​Bơ vơ như thuở tiếng đò vang đâu tiếng cười xua những vội vàng tóc xoăn trong nắng về xa vắng còn đó dư âm với bẽ bàng Đâu chút lạnh lùng, đâu thoáng đam mê còn giọt mồ hôi còn đôi hàng lệ còn những phút chạnh lòng mặc kệ ta vô tình đùa giỡn với thời gian còn tiếng thơ xanh, ngày vang câu hát còn những sáng trời thu bát ngát nắm tay nhau trên những ngã đường đếm mây hồng vạn lối yêu thương vỗ về nhau qua dặm đường trường. Bây giờ, tiếng lòng nức nở với tiếng mưa tình đẹp trong xanh chẳng lọc lừa góp từng kỉ niệm, gom lời hứa ngắm buồn tìm lại tiếng thơ xưa. Saigon tặng em, 7/10/.13

Serenade - Schubert

…Giữa tiếng dao nĩa, giữa những người bồi bàn hối hả chạy qua lại, Schubert đã viết nên bản Serenade bất hủ của mình . Và cho những tâm hồn người đang và mãi rung động , thổn thức trước tình yêu…  Không biết đã bao nhiêu lần tôi nghe giai điệu của Serenade. Giai điệu chậm trôi như từng sợi hoàng hôn buông thả nhẹ nhàng khi màu đêm đang dần buông xuống. Có chút gì đó như lắng đọng vô hình. Một nỗi buồn vô cớ bỗng chợt xâm chiếm lấy tâm hồn, dẫu cho ngay cả lúc đôi mắt trong màu bình yên. Từng tiếng réo rắt của âm đàn Violin như thôi miên người nghe vào một buổi chiều xa lắc, một buổi chiều như hiện hữu bỗng chốc hoá xa xăm… Trong âm nhạc, Serenade được biết đến như các sáng tác hoặc một hình thức mang tính biểu diễn. Vào thời kỳ âm nhạc cổ điển thịnh hành, Serenade là những bản nhạc được biểu diễn dưới những buổi chiều tà, thường được cất lên giai điệu dưới những khung cửa sổ dành riêng cho người tình hoặc bạn bè. Thói quen ấy bắt đầu vào thời kỳ Phục Hưng cho đến ngày nay vẫn còn...

tặng mắt biếc

Tôi thấy ai giữa chiều mưa xuống vội Em đứng im, mắt biếc khẽ vu vơ Hồn tôi run theo tiếng  gió vật vờ Để tâm tư những cung chờ phím nhớ… Sáng tháng năm, những ngày lạnh lẽo bàn tay run trong nỗi nhớ cuốn theo Và có lúc tôi ngập ngừng tự hỏi Từ lúc nào, tôi khẽ gọi tên em? Từ lúc nào, tôi khẽ nói yêu em? Gửi tặng em, Gửi chút mùa hè Giữ hộ tôi những hình hài trong mắt Giữ hộ tôi, những chặng đường tít tắp Giữ hộ tôi, nước mắt nhớ nhung Trong mơ mộng khi hiên ngoài chợt nắng Tôi thầm thì vào ngọn gió đi xa giữ dùm tôi cơn sóng dâng tràn nhắc thay tôi tiếng trái tim rền rỉ hát giúp tôi những nổi niềm âm ỉ Lỡ say rồi, hạ vàng, mắt biếc ơi! ​Saigon, 2012

Soundfest - Big Bang

Viết từ hồi mới đi, bây giờ mới đăng. Em nghĩ coi lại những cái đã qua lâu rồi luôn thích hơn coi lại cái vừa mới xảy ra. Phải nói trước, đây như là một đoạn … kí sự và viết cho những người trong cuộc. Nếu có lời lẽ đụng chạm tới Big Bang thì mong những người hâm mộ họ, lỡ có đọc được cũng bỏ quá cho. Đây là quan điểm cá nhân. Và viết để tặng những bạn trong VietSeed. Viết cái loại này cũng khó, viết “lãng mạn” thì chán, viết “xì tin” quá thì kiểu như thiếu nghiêm túc. Nên cứ có chi nói nấy—--Nắng chưa tắt nhưng cũng dịu đi nhiều rồi. Góc phố gần trung tâm Sài thành chiều nay náo nhiệt lắm, nghe nói có Vụ nổ lớn lan từ Hàn Quốc qua đây. Nhân vật chính ở đây một nhóm tình nguyện viên rất tích cực trong công tác… bảo vệ môi trường, và họ xuất hiện từ một quán hủ tiếu ven đườn. Câu chuyện sẽ từ đây trở đi. Cũng từ đây sẽ có Đức và bạn, Thảo và bạn, Hải và người đang gõ máy lạch cạch đây. …5h15’… Đầu tiên, ấn tượng là cái đầu tóc xì tai của bạn Đức: – Đừng cười, đừng cười…không đư...

Những ngày xưa thân ái

Bây giờ ngồi một mình, một suy tư, lòng bộn rộn. Tuổi mười tám mười chín, tuổi chập chững bước vào đời. Ngày về quê lòng bâng khuâng lạ. Những tháng ngày dài dài ấy đã qua đi trong nụ cười và nước mắt, trong yêu thương và hận thù, nhưng giờ nhìn lại đôi khi thấy tiếc cho cái gọi là tuổi thơ. Buổi chiều hôm nào đó, giữa tết, nằm trên võng nhìn trời nhìn đất hay nhìn cái gì đó không rõ. Võng đung đưa, hát vu vơ, nhìn ngu ngơ để rồi bây giờ chợt nhớ. Tuổi thơ đó đi về đâu và tình yêu nằm ngã nào, tôi ơi? Nắng chiều vàng vời vợi mà cũng buồn rũ rượi. Giữa cái lạnh thở ra khói mà nhìn thấy nắng không phải là dễ có. Mấy ngọn tre ngả nghiêng theo gió xua tôi về một trời kỉ niệm. Con đường làng này tôi không biết có từ bao giờ, nhưng ngày đi hết thì có lẽ là cái lúc tập đạp xe. Vừa đạp vừa nhắc vừa đi cũng lết đến tận cánh đồng sau lũy tre dày cuối xóm. Cái kênh nhỏ trước nhà là nơi câu cá, chỉ có điều chưa bao giờ được cá. Bên kia con kênh là bãi đất rộng không dùng để làm gì, nơi lí tưởng...

Hè không vương nắng

Đang giữa hạ vàng rực rỡ vậy mà nói không nắng kể cũng là lạ. Nhưng nói ‘người buồn cảnh có vui đâu bao giờ’ thì cũng thấy đúng. Một ngày hạ vàng chói chang, phượng từng cụm đỏ rực cả bầu trời, tôi lang thang một niềm mơ tưởng, một nổi nhớ xa xôi giữa những ngã đường. Đâu rồi em có nhớ. Ngày hôm ấy, thứ sáu, trời quang quang mây và xanh xanh lắm. Tôi đâu có biết, ừ,đâu bao giờ biết một đôi mắt ngấn lệ chia tay là thế nào. Có phải chăng nước mắt chưa phải là buồn thì lúc này đây tôi đã buồn. Đời muôn thuở, chia ly có vui bao giờ. Tôi đã bước ra xa, xa tất cả, ôm một cục nhớ, một cục buồn để ngày mai mà gặm, ngày mai cô đơn. Có lẽ bởi tôi buồn quá mà chẳng biết người khác có buồn không, bởi khi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má, mà thực ra có thấy đâu, chỉ nhìn dáng người rưng rưng quay mặt đi thôi. Đôi mắt em không khóc, chỉ nhìn xa xăm rồi rưng rưng vài hạt, rồi cả hàng, rồi òa vỡ ra, em không khóc. Tôi bất chợt thấy lòng dào dạt, không hẳn là buồn trong lúc chia tay, chưa nhớ...