Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

tặng mắt biếc

Tôi thấy ai giữa chiều mưa xuống vội Em đứng im, mắt biếc khẽ vu vơ Hồn tôi run theo tiếng  gió vật vờ Để tâm tư những cung chờ phím nhớ… Sáng tháng năm, những ngày lạnh lẽo bàn tay run trong nỗi nhớ cuốn theo Và có lúc tôi ngập ngừng tự hỏi Từ lúc nào, tôi khẽ gọi tên em? Từ lúc nào, tôi khẽ nói yêu em? Gửi tặng em, Gửi chút mùa hè Giữ hộ tôi những hình hài trong mắt Giữ hộ tôi, những chặng đường tít tắp Giữ hộ tôi, nước mắt nhớ nhung Trong mơ mộng khi hiên ngoài chợt nắng Tôi thầm thì vào ngọn gió đi xa giữ dùm tôi cơn sóng dâng tràn nhắc thay tôi tiếng trái tim rền rỉ hát giúp tôi những nổi niềm âm ỉ Lỡ say rồi, hạ vàng, mắt biếc ơi! ​Saigon, 2012

Soundfest - Big Bang

Viết từ hồi mới đi, bây giờ mới đăng. Em nghĩ coi lại những cái đã qua lâu rồi luôn thích hơn coi lại cái vừa mới xảy ra. Phải nói trước, đây như là một đoạn … kí sự và viết cho những người trong cuộc. Nếu có lời lẽ đụng chạm tới Big Bang thì mong những người hâm mộ họ, lỡ có đọc được cũng bỏ quá cho. Đây là quan điểm cá nhân. Và viết để tặng những bạn trong VietSeed. Viết cái loại này cũng khó, viết “lãng mạn” thì chán, viết “xì tin” quá thì kiểu như thiếu nghiêm túc. Nên cứ có chi nói nấy—--Nắng chưa tắt nhưng cũng dịu đi nhiều rồi. Góc phố gần trung tâm Sài thành chiều nay náo nhiệt lắm, nghe nói có Vụ nổ lớn lan từ Hàn Quốc qua đây. Nhân vật chính ở đây một nhóm tình nguyện viên rất tích cực trong công tác… bảo vệ môi trường, và họ xuất hiện từ một quán hủ tiếu ven đườn. Câu chuyện sẽ từ đây trở đi. Cũng từ đây sẽ có Đức và bạn, Thảo và bạn, Hải và người đang gõ máy lạch cạch đây. …5h15’… Đầu tiên, ấn tượng là cái đầu tóc xì tai của bạn Đức: – Đừng cười, đừng cười…không đư...

Những ngày xưa thân ái

Bây giờ ngồi một mình, một suy tư, lòng bộn rộn. Tuổi mười tám mười chín, tuổi chập chững bước vào đời. Ngày về quê lòng bâng khuâng lạ. Những tháng ngày dài dài ấy đã qua đi trong nụ cười và nước mắt, trong yêu thương và hận thù, nhưng giờ nhìn lại đôi khi thấy tiếc cho cái gọi là tuổi thơ. Buổi chiều hôm nào đó, giữa tết, nằm trên võng nhìn trời nhìn đất hay nhìn cái gì đó không rõ. Võng đung đưa, hát vu vơ, nhìn ngu ngơ để rồi bây giờ chợt nhớ. Tuổi thơ đó đi về đâu và tình yêu nằm ngã nào, tôi ơi? Nắng chiều vàng vời vợi mà cũng buồn rũ rượi. Giữa cái lạnh thở ra khói mà nhìn thấy nắng không phải là dễ có. Mấy ngọn tre ngả nghiêng theo gió xua tôi về một trời kỉ niệm. Con đường làng này tôi không biết có từ bao giờ, nhưng ngày đi hết thì có lẽ là cái lúc tập đạp xe. Vừa đạp vừa nhắc vừa đi cũng lết đến tận cánh đồng sau lũy tre dày cuối xóm. Cái kênh nhỏ trước nhà là nơi câu cá, chỉ có điều chưa bao giờ được cá. Bên kia con kênh là bãi đất rộng không dùng để làm gì, nơi lí tưởng...

Hè không vương nắng

Đang giữa hạ vàng rực rỡ vậy mà nói không nắng kể cũng là lạ. Nhưng nói ‘người buồn cảnh có vui đâu bao giờ’ thì cũng thấy đúng. Một ngày hạ vàng chói chang, phượng từng cụm đỏ rực cả bầu trời, tôi lang thang một niềm mơ tưởng, một nổi nhớ xa xôi giữa những ngã đường. Đâu rồi em có nhớ. Ngày hôm ấy, thứ sáu, trời quang quang mây và xanh xanh lắm. Tôi đâu có biết, ừ,đâu bao giờ biết một đôi mắt ngấn lệ chia tay là thế nào. Có phải chăng nước mắt chưa phải là buồn thì lúc này đây tôi đã buồn. Đời muôn thuở, chia ly có vui bao giờ. Tôi đã bước ra xa, xa tất cả, ôm một cục nhớ, một cục buồn để ngày mai mà gặm, ngày mai cô đơn. Có lẽ bởi tôi buồn quá mà chẳng biết người khác có buồn không, bởi khi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má, mà thực ra có thấy đâu, chỉ nhìn dáng người rưng rưng quay mặt đi thôi. Đôi mắt em không khóc, chỉ nhìn xa xăm rồi rưng rưng vài hạt, rồi cả hàng, rồi òa vỡ ra, em không khóc. Tôi bất chợt thấy lòng dào dạt, không hẳn là buồn trong lúc chia tay, chưa nhớ...

Hà Nội

Như một cơ duyên, tôi đặt chân đến mảnh đất băm sáu phố phường vào những ngày cuối thu - những ngày đẹp. Và cũng tình cờ, tôi tìm thấy ở đây những suy tư vụn vặt, những mảnh vỡ tưởng như đã lãng quên… Hà Nội hiện đại và chật hẹp, tôi thấy vậy, dẫu diện tích gấp mấy lần quê tôi, vậy mà tôi cứ thấy nó chật hẹp. Những con đường khói bụi mù trời và tiếng còi inh ỏi và không dứt, và những con người vội vã đi về không ngớt đến tận khuya. Tôi không thích hiện đại và tôi càng ghét chật hẹp, bởi vậy, tôi chỉ thích Hà Nội vào buổi sớm. Thực, tôi không thích con người ở đây lắm, hơi lạnh và nhạt. Tôi cũng không thích mấy địa danh thắng cảnh gì, cũng thấy nhạt. Tôi chỉ yêu một chút cái đẹp còn sót lại của buổi sớm, không quá mê mẩn, chỉ thích vậy thôi. Món ngon Hà Nội, nổi tiếng nhờ Nguyễn Tuân - tôi nghĩ vậy - là phở. Nói về đi xa, người ta khuyên cứ thử đồ ăn, tiếp xúc con người, và tìm hiểu về văn hóa. Rốt cuộc, tôi không thích ‘người Hà Nội’, tôi lại ngu dốt về văn hóa, nên tôi mặc định chỉ ...

Tuổi thơ vụt qua

Đêm trời đầy sao, ánh trăng tắm cho mọi ngả đường, mình ngồi với một nỗi niềm khó tả, mình nhận ra.. mình đã lớn rồi. Mình nằm võng, trước hiên nhà là đám trẻ hàng xóm đang chơi đùa dưới bóng trăng, tiếng cười đùa của tụi nó tràn vào tai, mang kí ức của những tháng ngày cũ. Lòng mình nao nao… Ngày nào mình cũng là một đứa nhỏ, ngây thơ như tụi nó. Mình vẫn nhớ, cứ mỗi sáng nằm trên giường và nghĩ ngợi về những việc mình làm ngày hôm nay, những cuộc hẹn với đám nhỏ hàng xóm, những cuộc dạo chơi dưới rặng tre hay trên cánh đồng làng bên kia, sẽ đi xa lắm đây... Đến khi mẹ rầy rà, mình lồm cồm bò dậy. Sau khi ăn qua loa vài thứ lót bụng thì tót ngay ra khỏi nhà. Và bao giờ cũng vậy, cứ hễ ra khỏi nhà là lao ngay về rặng tre lớn nhất trong xóm, nơi có đủ trò để đùa vui. Những ngày đi học thì thời gian chạy rong ít lại, nhưng cứ khi hè đến thì đâu vào đấy. Sáng đi bắn chim quanh mấy bụi tre, chiều lang thang ngoài đồng lúa, mò cua bắt ốc, lang thang quanh bãi cỏ sau xóm, nơi đàn trâu thủng ...